Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012
Nhớ mãi. . .
Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012
Truyện ngắn hay: Đơn giản vì anh yêu em
Nước Mắt Audition
Nếu chết... em có thể chết trên vai anh không ?
[COLOR=#8000FF][FONT=Arial][B]"Anh nè ! Mỗi ngày , em có thể tựa vào vai anh 15 phút được không ? " " Sao lại 15 phút " " Em chỷ cần 15 phút thôi , được không ? " " Ừa , tùy em " " Bắt đầu từ bây giờ nha ! " " Ừa " [IMG]http://i1239.photobucket.com/albums/ff520/martin11188/ap_20091020014143635.jpg[/IMG] Em là 1 cô bé kỳ lạ , kỳ lạ từ cái ngày đầu tiên tôi chát với em ... em hỏi tôi đủ mọi chuyện trên đời như : nếu trái đất này gặp thảm họa , tôi có dẫn em theo không ? Nếu em chết , tôi có đem hoa đến đám tang em không ?..... Tôi trả lời " có " như muốn trêu chọc em , vậy mà em vẫn để 1 nụ cười và nói cảm ơn tôi ...Suốt 5 năm qua, sau mối tình đầu tan vỡ đây là lần đầu tiên tim tôi khẽ rung trước 1 cô nhóc như vậy. Rồi em xin số điện thoại của tôi , chúng tôi chat và nhắn tin với nhau thường xuyên . Một ngày , em đòi gặp mặt , khi đến nơi tôi đã rất kinh ngạc , em rất xinh trong chiếc váy trắng dài ngang gối , mái tóc đen mượt xõa dài , tôi khựng lại hồi lâu rồi mới gọi tên em : Hoàng Hôn - vâng , đó chýnh là tên em ! Và từ cái ngày đầu gặp gỡ ấy đến giờ cũng đã 1 năm , chúng tôi xem nhau như những người bạn , tôi luôn che giấu cái tình cảm đặc biệt này , tôi không dám nói vỳ tôi lại sợ tan vỡ ... tôi là 1 thằng con trai hèn yếu! " Anh , anh đang nghĩ gì vậy ?" " Đâu có "- tôi giật mình trở về hiện tại " " Hết 15 phút rồi , em về nha , mai lại tiếp tục nha anh " - em cười mà tay thì vẫn nắm chặt lấy tay tôi như không muốn rời. Dường như em cũng yêu tôi , tôi hiểu nhưng tôi lại không dám mở lời ... vì tôi sợ. Và mỗi ngày , chúng tôi lại gặp nhau 15 phút chỉ để em thỏa mãn tựa vào vai tôi ... 3 tháng trôi qua...! " Anh nè! anh có thích được người khác tựa vào vai không ? " " Nếu người đó là em " " Anh ngốc quá , nếu em chết , em có thể chết trên vai anh không ? " " Em nói gì vậy ? Ai cho em chết , em điên hả " " Không có gì đâu , anh àk , hãy tìm 1 người yêu anh thật sự nha " " Em sao vậy ? sao lại nóy vậy ? " " Thôi , không gì đâu " " Tùy em " - nói xong , tôi đẩy em ra, đứng phắt lên và nạt nộ : Đy về Hình như đôi mắt em ngấn 1 chút nước mắt thỳ phải , tôi mặc kệ , hóa ra em chưa từng yêu tôi , vậy mà trước h tôi cứ tưởng .. tôi là 1 thằng điên mà . Chở em về , rồi tôi chạy thẳng về nhà , không thèm nhìn em vào nhà an toàn như những lần trước , tôi nhất quyết sẽ không nhắn tin hay gọi điện cho em trước. 1 ngày 2 ngày 3 ngày .... 1 tuần rồi , không tin nhắn, không điện thoại , Tôi đành phải chịu thua " Alo " " Sao 1 tuần em không nhắn tyn hay gọi điện cho anh vậy ? " " Xin lỗi , cậu là ai vậy ? " " Tôi là bạn của Hoàng Hôn , chị là .. ? " Tôi là chị của nó , nó đang ở bệnh viện , nó nhập viện được 1 tuần rồi " .... Tôi vội vàng cúp mấy , đầu óc trống rỗng... tôi phóng như bay đến bệnh viện , đầu tôi vẫn văng vẳng câu nói của chị cô ấy :" Nó bị bệnh tym đã 2 năm nay rồi , có thể không còn được bao lâu nữa . Cậu là bạn trai nó àk ? Mong cậu đừng bỏ rơi nó lúc này nhé! " Cái gì đó lăn dài trên má tôi , câu yêu em tôi còn chưa nói nữa mà , sao em lại có thể bỏ tôi mà đy ... phải nhanh lên , tôi phải gặp em , tôi phải nói là tôi rất yêu em. Dường như biết điều tôi sắp nói em kéo tôi xuống ngồi cạnh và lại tựa vào vai tôi : " Em sắp chết " " Em điên hả! em không được chết , còn gia đình , bạn bè , và còn ... " " Nếu em chết , em có thể chết trên vai anh không ? " " Em điên quá , anh đã nói là em sẽ không chết mà " " Ừa , thôy anh về đy " Rồi mỗi ngày , tôi vẫn đều đặn vào thăm cô ấy , cô ấy càng ngày càng hồng hào hơn , chỷ thế thôi , là đủ rồi , nhìn cô ấy vui vẻ là tôi hạnh phúc lắm rồi " Dẫn em đy chơy đy " " Làm sao dẫn " " Trốn viện " Tôi dẫn em đy ngắm cảnh mà trước đây em rất thích - hoàng hôn trên biển . " Nè! nếu lạnh thỳ... thỳ nói đó " " Em biết rồi , cho em cảm giác bỳnh yên đy" Tôi đưa vai cho em tựa , ánh hoàng hôn hắt màu lên bãi biển , 1 gam màu buồn hệt như chuyện tình của chúng tôi . " Nếu em chết , em có thể chết trên vai anh không ? " Không trả lời câu hỏi ấy , tôi cúi đầu xuống nhìn gương mặt cô ấy , tôi trao cô ấy 1 nụ hôn và nói : Anh yêu em . Cô ấy bắt đầu khóc , nước mắt cô ấy thấm cả vai tôi : Em không muốn chết . Màu hoàng hôn đỏ rực như máu , hơi thở của người tôi yêu nhất đang yếu dần và tắt lịm..... Em đã ra đi như thế ... trên vai tôi - 1 người rất yêu em.!! [IMG]http://i1239.photobucket.com/albums/ff520/martin11188/14800401248362570.jpg[/IMG] ( Lệ cay khóe vì 1 người...Đã ra đi không trở về.... )![/B][/FONT][/COLOR][COLOR=#323D4F][FONT=verdana]
Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012
Lý do cho một tình yêu
Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012
Em có hạnh phúc không?
Em có hạnh phúc không? Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột My càng cố ý ngọ nguậy. “Yên nào. Không là anh bắt cóc ngay bây giờ đây. Rồi không đợi được nữa anh bế bổng My lên. Anh đã chờ giây phút này hơn năm năm rồi, chờ đợi để anh và My được là của nhau. My cũng nồng nhiệt không kém. Hai vợ chồng mới cưới trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào trong căn phòng nồng ấm. Thành thì thào “Em hạnh phúc không?” “Nhiều lắm anh ạ.” “Vì sao nào?” “Vì anh yêu em và em cũng yêu anh nhiều lắm.” Hơn một năm sau Thành với tay mở tủ bếp lấy hộp yến sào cùng lọ đường phèn nấu chè cho vợ. “Sáng ngày mẹ nấu cho My rồi con ạ” – Mẹ vợ lên tiếng. “Mấy hôm nay nhà con ăn được nhiều hơn. Dạo này nhận cả việc về làm buổi tối con sẽ kiếm được thêm để bồi dưỡng cho My”. Thương cả con đẻ và con rể nghèn nghẹn, bà vội bước ra nhà ngoài, cố ngăn mình khỏi khóc. Kê đầu con gái lên gối cao, vừa múc cho My từng thìa chè bà vừa động viên: “Bệnh của con bác sỹ bảo chữa được, chưa di căn. Cố lên con nhé. Mẹ thấy thằng Thành thương vợchẳng kém gì người chồng trong câu chuyện’Nhật ký ung thư’ mày in cho mẹ đọc hồi xưa đâu”. My nhớ lại lần đầu cô đọc câu chuyện đó. Quá xúc động, cô gửi cho bạn bè trong cơquan rồi in ra mang cả về nhà cho chồng và mọi người đọc. Hôm đó hai đứa vừa cãi nhau,không nói với nhau câu nào. Cô lặng lẽ để tậpnhật ký trên mặt bàn rồi lên ngủ trước. Mãi sau Thành mới lên và ôm vợ thật chặt. Tình yêu thương thật sự đã làm xúc động và gắn kết hai vợ chồng. Lúc đó cô đâu nghĩ câu chuyện lại vận vào mình như bây giờ. Tủi thân, thương chồng và thương mọi người, cô chảy nước mắt. Mẹ cô cuống quýt lau mặt cho con rồi giục cô nắm xuống: “Nằm nghỉ đicon rồi chút nữa uống thuốc giảm đau. Lại sắp đến lúc cơn đau nổi lên rồi đó”.
Chiều nay My muốn đi ra ngoài. Cả nhà vui lắm. Lần đầu tiên kể từ ngày ốm My mới muốn rời khỏi giường. Thành bắt taxi chở My cùng cả bố mẹ của cả hai đứa lên Hồ Tây ngồi hóng mát. My như vừa trở về từ một chuyến đi xa. Cảnh vật gần gũi đấy mà cũng xa vời vợi. Hôm nay là một ngày không nắng hiếm hoi giữa dịp đầu hè của Hà nội nóng như chảo lửa. Từ đường Xuân Diệu Thành bế My ngồi lên xe lăn, đẩy cô dọc theo đường kèven hồ. Mới đến hồ mà không khí đã khác hẳnngoài phố xá nhộn nhịp. Gió lộng thổi mang theo một chút không khí mát lạnh bốc lên từ mặt nước. My thả tầm mắt nhìn mặt hồ rộng mênh mang. Bây giờ khoảng bốn giờ chiều nhưng sương mù đã phủ phía xa. Cô chỉ nhìn thấy những ngôi nhà xây sát mép nước. Phía sau là một màu trắng đục bao lấy những hình khối nhấp nhô, mờ ảo. Mấy cậu choai choai đang lặn ngụp thả lưới bắt cá và mò ốc. Hồ nông quá. My có cảm giác như đang ngồi trước một bể bơi khổng lồ. Cách đây lâu lắm rồi My cũng đã ngồi ở đây. Hồi đó có cả Thành và mấy đứa bạn của cô. Cái Mai giờ đã con bồng con bế. Cái Thanh, em gái của Thành cũng đã một đứa ngon lành.Hôm đấy hình như My cũng ngồi chỗ này. Khác mỗi cái là Thành không đứng sau ghế cônhư bây giờ mà cả lũ ngồi quây lại hình tròn.Gió hôm đó cũng thổi lộng từ hồ vào, còn mạnh hơn cả hôm nay nữa. Gió nghịch ngợm thổi tung mái tóc hỉ nhi của cô. Thành nhìn cô chằm chằm trêu chọc: “A, phát hiện ra trándô nhé”. “Trán dô thì sao” – cô vênh mặt. “Thì yêu chứ còn sao nữa” – Thành không naonúng mặc cô lườm xém má. My hơi chóng mặt. Ngực trái lại bắt đầu đau nhức rồi nóng ran như có lửa đốt bên trong. Cô khẽ rên, tay bám chặt vào tay chồng. Thànhvội vàng định đẩy xe của cô đi ra chỗ đỗ taxi. Cô mím môi khẽ giật áo anh ở lại, không cho bố mẹ biết. Mặt My tái mét. Mặt Thành căngnhư dây đàn. Một lúc sau cơn đau dịu dần. My cười, nói với mẹ chồng: “Mẹ ơi, may là con chưa cãi mẹ câu nào mẹ nhỉ? Không có bây giờ ốm bắt mẹ phục vụ thế này thì ngượng lắm”. “Cái con bé này, lớn tướng màcòn nói lăng nhăng” – mẹ đẻ cô vội vàng mắng. Mẹ chồng cười tươi lên tiếng “Kệ chocon nó nói bà ạ. Nó cứ khỏe lên thì nói cái gìcũng được”. Cả bốn bố mẹ ra chiều phấn khởi lắm. Bố chồng My vỗ vỗ vào tay ông thông gia: “Con nó đỡ đấy. Tôi với ông làm vại bia cho vui đi”. Thành để mặc cho các cụ ngồi nói chuyện, anhđẩy vợ đi dọc bờ hồ, dưới hàng liễu rủ. BiếtMy thích, anh cố tình đẩy xe cho những lá liễu nhẹ và mảnh chạm vào vai áo cô. My đã quen với sự tinh tế của anh, dụi dụi đầu vào từng sóng lá. Những chiếc lá mảnh dẻ rụng ởphía dưới mặt đất cong cong như những cánhhoàng lan. “Khổ thân em!” – Thành buột miệng. “Em hạnh phúc lắm” – My nhẹ nhàng. “Vì chồng em thật tuyệt vời” – My nói khẽ hơn nữa khithấy nét mặt ngạc nhiên của chồng. Hai đứa dừng dưới gốc cây gì đó mà Thành không biết tên. Từng chùm hoa vàng tươi rực rỡ, điểm xuyết bằng những sống hoa màu xanh treo tràn ngập khắp các cành cây. Chợt nhớ ravợ đang mệt không muốn ngẩng đầu lên, anh lùi xe lại một chút cho cô dễ ngắm hoa. Có lẽhôm nay Thành mới ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của tự nhiên mà ngày thường anh không để ý.Thiên nhiên đẹp là thế mà sao nỡ để My – tạo vật đẹp nhất của mình đau đớn như vậy. Anh thầm trách móc. Có lẽ vì chẳng biết trách ai. Mải suy nghĩ vẩn vơ anh chợt giật mình vì mấy cô gái trẻ nhào ra từ của bể bơi.Hình như hôm nay ai cũng tranh thủ ra đườngtận hưởng một ngày dịu mát. Chiếc xe đẩy hơi rung lên một chút. Thành bực bội. Hình như bây giờ anh lại thấy ghét những cô gái màu mè. “Chắc họ tưởng mình đẹp lắm, đángngưỡng một lắm. Chẳng bằng một phần của My” – Mải xót vợ Thành không nhận ra sự trẻcon trong suy nghĩ của mình. My thì ngược lại. Cô thấy mấy đôi trẻ phóng xe bạt mạng thì thích lắm. Cô thèm được phóng xe như bay trên đường, thèm cảm giác tự do, thèm được làm chủ cơ thể mình. My đã kết thúc điều trị. Cái vẻ chông chênh của người mới ốm dậy cũng dần hết. Thành vẫn không để cho My làm gì cả. Thỉnh thoảng anh vẫn bế My từ chỗ nọ đặt ra chỗ kia như một em bé. Anh nâng niu đến mức My phải kêu lên là cô đã lấy lại cân nặng rồi, phải để cho cô tập làm việc nhà để cô còn đi làm chứ. My đang xào món rau mà Thành yêu thích trong lúc anh nắn nót cắm những bông hoa cuối cùng vào lọ. Thế là ngày đầu tiên đi làmlại của My đã diễn ra suôn sẻ. Cả hai mừng lắm nhưng rồi cũng chẳng ăn được bao nhiêu.Thành đứng đợi. My rửa dọn qua quít rồi cả hai cùng lên phòng. Anh bế cô lên giường, cúi xuống đặt vào môi cô một nụ hôn nồng ấm dài bất tận. Cảm giác ham muốn vẫn chưatrở lại hoàn toàn với My nhưng cô muốn được gần gũi chồng lắm. Sự nồng nhiệt của Thành lan xuống cổ và vai My thì đột ngột dừng lại. Anh hẫng người khi chạm vào một bên ngực xẹp lép của My. Cảm giác bất ngờ làm anh như đông cứng trong giây lát rồi cả người anh như tan ra, mềm nhũn. Anh tự ngạc nhiên với bản thân mình vì trong cả thời gian dài đằng đẵng chăm sóc vợ ốm anh không hề nghĩ đến chuyện này. Bây giờ, khi bệnh tật đã lùi xa anh mới hẫng hụt. Thành chợt nghĩ chắc mình đã làm cho My buồn lắm. Anh đặt đầu My gối lên cánh tay mình rồi thì thầm “Mình từ từ thôi em nhé. Phải để em hồi phục hoàn toàn đã”. My giả vờ ngủ. Những tiếng thở dài của Thành làm cô day dứt. Anh tiếp tục thở dài trong nhiều đêm sau đó. Những tiếng thở dài của đêm đấy ư? – My cũng thở dài nhưng cố nuốt vàotrong, không cho chồng biết. Lúc ốm My chỉ mong cuộc sống bình thường quay lại. Hai vợ chồng đi làm rồi về nhà ăn cơm với nhau. Cô cảm ơn ông trời đã cho mong ước của cô trở thành hiện thực. Nhưngcuộc sống có những bất ngờ mà ta chẳng baogiờ lường trước. Cô buồn bã đón nhận sự chăm sóc tận tình của Thành. Trước khi đi ngủ anh thường xoa chân, tay cho cô, vuốt veâu yếm rồi hôn vợ, rồi lại thở dài khi tưởng cô đã ngủ say. Có đêm Thành mộng mị, ôm chặt My, hơi thở dồn dập, rồi lại cảm nhận được sự hẫng hụt và tỉnh lại. My đi công tác mấy ngày. Lúc trở về cô mua cho Thành rất nhiều quần áo và những đồ dùng vặt vãnh. Cô nấu cho anh một bữa ăn rất ngon rồi rủ anh ngồi nói chuyện. - Sau khi ốm anh có thấy em khác không? – My hỏi. Thành đang ngơ ngác thì cô nói tiếp: “ Em thấy mình khác lắm. Ngoài công việc ra em chẳng tập trung vào việc gì cả. Em chỉ muốn ở một mình. Em chỉ thích sống độc thân”. - Chắc chỉ là cảm giác tạm thời sau một trận ốm dài… - Không phải đâu anh ạ. Mấy hôm vừa rồi em đi công tác cùng với một chuyên gia từ công ty mẹ sang. Bà ấy bảo rằng cũng có nhiều người thay đổi như vậy. Không phải là tạm thời đâu anh ạ. - Em đang nói linh tinh gì vậy. Hay là do em đang giận anh. - Không hề. Em đã suy nghĩ kỹ rồi. Cơ quan em đang cần nhân viên cho văn phòng tại Singapore. Có lẽ mình nên … mình nên… Thành vừa lo lắng vừa giận dữ. Anh không dám chắc là lúc này mình đã thật hiểu My. Không gian như đặc quánh giữa hai người. Không biết mấy tiếng đồng hồ đã trôi qua. Thành lắp bắp: - Em có dám nhìn vào mắt anh và nói rằng việc ra đi làm cho em hạnh phúc không? Rằng em không yêu anh nữa không? - Đừng thế mà anh. Mọi chuyện đâu phải lúc nào cũng nói ra đơn giản như vậy được đâu” – Giọng My đứt quãng, nghèn nghẹn. - Hãy nghe lời anh. Xin em đấy. Thành ôm chặt lấy My, tha thiết, gấp gáp, phả hơi nóng qua tai cô. Cả hai như say đi. My ôm chặt lấy chồng. Cả hai hòa quyện vào nhau. Thành cảm thấy ấm nóng trên mặt. Mở mắt ra rồi vội nhắm lại, anh ngỡ ngàng vì những tia nắng chiếu thẳng vào mắt. Anh không thấy My đâu. Một tờ giấy được đặt hờ dướimép gối. Ánh sáng xuyên qua những tán lá bên ngoài cửa sổ tạo thành những hình thù nhỏ bé, kỳ lạ, nhảy nhót trên nó. Một dòng chữ nghiêng nghiêng, ngay ngắn: Đơn xin ly dị. My đã ký. - Tại sao My lại làm như vậy chứ? Cô ấy không hiểu anh yêu cô ấy như thế nào ư? Cô ấy biết rằng anh sẽ ở bên cô ấy dù bất kỳ chuyện gì xảy ra cơ mà. – Thành vật vã. - Em cũng không hiểu lắm anh ạ. Chỉ đoán là My không muốn nhìn thấy anh không hạnh phúc khi sống bên chị ấy. – Thanh, em gái Thành cố suy đoán. - Thế anh phải làm gì bây giờ? - Em hiểu tính cách của chị ấy. Không dễ làmchị ấy quay lại đâu. Có lẽ anh nên bình tĩnh, nhìn nhận lại cảm xúc của mình với những điều đã xảy ra… Nửa năm sau… - Thành, xem hồ sơ này đi. Nghe nói là ngườinhà của trưởng phòng đang học ở nước ngoài, nghỉ hè muốn về đây thực tập. – Cậu bạn ở phòng làm việc bên cạnh chờ mãi mới tóm được Thành để chuyển việc mà trưởng phòng giao. - Cậu hướng dẫn đi. Tớ bận. – Thành chủng chẳng. - Trưởng phòng bảo tớ đưa tận tay cậu. Trao tận tay nhé. Mai cô ấy đến đấy. Thành bực dọc lật hồ sơ. Tên: Vo Thi Thu My, sinh viên đại học… Anh không bực bội nữa mà nhìn tấm ảnh chăm chú. Tóc dài, khuôn mặt trái xoan. Điều anh không thích là đôi lông mày hơi xếch. Có sao đâu, liên quangì đâu cơ chứ. Anh phẩy tay rồi cất bộ hồ sơvào ngăn kéo bàn. Thành ngạc nhiên vì tối qua mình trằn trọc khá lâu, mấy lần tỉnh giấc còn nhớ đến cái tên Thu My nữa. Thu My đến rất đúng giờ. Khuôn mặt đẹp nhưng hơi dữ vì đôi lông màykẻ đậm hơn trong ảnh. Ấn tượng thật nhưng Thành thất vọng khi cô giới thiệu là Thu Mỹ chứ không phải Thu My. Cô gái rất nhanh nhận ra sự thay đổi trên nét mặt anh. Mỹ nhanh nhẹn và sáng dạ hơn Thành tưởng. Cô nắm bắt công việc rất nhanh và thỉnh thoảng đưa ra những nhận xét đâu ra đấy. Có lẽ lớp trẻ, nhất là những người đi du học bây giờ dạn dĩ và tiến nhanh hơn mình rất nhiều – anh suy tư, làm như mình đã già lắm. “Anh đang nghĩ về chị My đấy à?”. Thành giật thót mình. “Em biết về anh nhiềuhơn anh tưởng đấy. Chắc anh không để ý hômđầu tiên em đến công ty mình chơi”. Cô tiếplời khi thấy anh vẫn lặng thinh. “Muốn quên đi một người thì hãy nghĩ đến những điểm xấu của người ấy. Việc này cũng không quá khó đâu. Em sẽ giúp anh.” Mỹ nháy mắt cười và hôn gió lên tóc Thành trước khi kết thúc ngày thực tập đầu tiên của mình. Thành hầm hầm chạy sang phòng bên, ném toẹt tập hồ sơ của Mỹ lên mặt bàn. “Cậu muốn làm gì với nó thì làm. Tôi không quan tâm liệu trưởng phòng sẽ nói gì”. Thời gian xa nhau của My và Thành, anh nhận được sự quan tâm săn sóc của nhiều cô gái trong đó có Tâm. Tâm yêu Thành thầm lặng từtrước khi anh cưới My. Chuyện My ốm cô cũng biết và lý do vì sao anh đang buồn chán cô cũng biết. Anh càng hờ hững thì Tâm càng nhiệt tình, nâng đỡ anh. Cũng phải đến gần hai năm sau khi My đi hai người mới thân mật hơn. Thỉnh thoàng cô kéo anh về cănhộ riêng của mình ăn cơm và ngồi nói chuyện phiếm. Hôm nay là sinh nhật của cô. Sau khi cả hai nâng ly rượu vang chúc mừng, anh chàocô để đi về. Cô nồng nàn ôm cổ anh kéo lại. Thành lâng lâng bởi một cảm giác quen thuộcùa về. Họ dìu nhau vào phòng trong. Ánh sángđèn ngủ mờ mờ. Khuôn mặt cô gái trở nên huyền ảo. Thành đưa tay vuốt má cô rồi trườnxuống khuôn ngực đầy đặn. Thành thấy xao xuyến lạ lùng. Anh tiếp tục vuốt má và tóc của cô, cúi sát xuống mặt cô thì thầm: “My ơi, My ơi”. Cô gái như đông cứng người lại.Sau mấy giây choáng váng cô vùng dậy tát vàomặt Thành rồi òa khóc nức nở. Thành giật mình. Anh như người mất hồn, lùi dần ra khỏi căn phòng, mồm ấp úng xin lỗi. Đang ủ dột thì cái Thanh, em gái anh chạy vào. “Anh Thành, đi đâu mà em gọi mãi khôngnghe máy thế. Em có địa chỉ của My rồi đây này. Chị ấy mới chuyển về Sài gòn đấy. Anh đi ngay đi.” Thành nhảy cẫng lên giằng lấy tờđịa chỉ. Anh đặt vé và gọi điện đến cơ quan báo nghỉ, vội vã dập máy khi chưa kịp nghe Giám đốc nói với theo như quát: “Nếu muốnthay đổi thì để tôi bố trí công việc trong vănphòng của công ty trong đó nhé. Đừng bỏ đi đâu, nhớ chưa!”. Thành hối hả đi như chạy. My đang ở tạm trong một khách sạn rất sang trọng trong thành phố trong lúc chờ công ty thuê nhà cho. Anh giơ tay bấm chuông. Có lẽ My đã nhìn qua con “mắt thần” gắn trên cánh cửa nên biết anh đến. Cửa vẫn chưa mở. Thành bắt đầu thấy run. Anh đứng chôn chân tại chỗ, không nghĩ đến việc bấm chuông lần nữa. Cửa từ từ mở ra. My đứng đó, cô thở gấp, ngực phập phồng. Thành như người kiệt sức. Trước khi lên đây anh tưởng mình sẽ laovào ôm chầm ngay lấy My. Giờ anh chỉ biết lặng lẽ theo cô vào ngồi trên bộ sa lông êm ái. My trông khác trước, bớt đi nhiều vẻ ngây thơ, hay hờn dỗi. Thay vào đó là vẻ cứng cáp của một người đàn bà tự lập. Thành ngơ ngẩn trước vẻ mạnh mẽ, nội tâm của cô. Vẫn chưa ai nói gì. Thành xúc động và lúng túng. My đi vòng qua cái bàn đến ngồi cạnh anh làm anh bình tĩnh lại. Đây là kiểu cô hay làm trước kia khi muốn làm hòa với anh sau một trận cãi vã. Thành muốn chảy nước mắt. Anh bế My ngồi trên lòng mình. “Về với anh đi em. Anh biết là em sống và làm việc rất ổn nhưng ở một mình cũng buồn. Còn anh thì côđơn lắm”. “Em sống với con em”. Thành giậtthót mình. My rời lòng anh, ngồi xuống ghế.“Em lấy chồng rồi sao? Anh vẫn chưa ký giấy ly dị cơ mà?” “Em xin con”. Thành thở ra nhẹ nhõm. My đứng dậy mở tủ lạnh rót nướccho Thành. Dáng My vẫn óng ả. Khuôn mặt côhồng hào và mang một vẻ nồng nàn, đằm thắmhơn cả hồi xưa. Cô mặc một cái áo bó chẽn. Hai cánh tay thuôn dài, mềm mại đến nao lòng. Cô ngồi sang ghế đối diện, một tay gáclên thành ghế, mắt lúc nhìn anh, lúc nhìn ra khuôn cửa kính rộng bằng cả bức tường của căn phòng sang trọng. Dưới đường, dòng người dài đang vội vã đi trong trời Sài gòn ngập nắng. - Em hạnh phúc không? – My giật mình vì câu hỏi rất quen. - Có. - Vì sao? - Vì em đã tìm lại được sự tự tin. Vì em đã có con và vì em đã không ràng buộc anh, giữ anh trong đau khổ. Thành đi sang ngồi khoác vai cô. Anh nghẹn ngào trách móc. “Em vẫn nghĩ là em đã làm đúng à? Em ác lắm. Anh dở hơi và yếu đuối thật nhưng em phải giúp đỡ anh chứ. Phải cho anh thời gian chứ”. My gỡ Thành ra, kéo tay, đẩy anh nằm gồi đầu lên lòng cô. Bàn taycô xót xa luồn vào mái tóc anh nay đã có những sợi bạc. “Em thương anh lắm anh ạ. Hồi đó em không đủ tự tin. Em sợ anh cả đời cứ đau khổ, day dứt như vậy”. Thành vùng ngồi dậy. Anh hôn như điên dại vào mặt,vào cổ My. Tay anh cuống cuồng cởi khuy áo của cô. Đã ba năm nay anh mong có ngày lại được ôm cô, thơm cả vào bên ngực lép mà anh đã ngu ngốc và sợ hãi không dám nhìn. Thành không tin vào mắt mình nữa. Bộ ngực của My vẫn đẹp và đầy đặn như ngày nào. “Thế này là thế nào hả em?” – giọng Thành run run. My âu yếm nhìn anh, kéo anh sát vàongực cô: “Bên đó người ta phục hồi ngực sauphẫu thuật tốt lắm anh ạ”. Thành lại ôm và hôn My thật sâu. Anh ghé vào tai cô thì thầm: “Em có coi thường anh không?”. My không nói gì, xoa lưng Thành nhè nhẹ rồi đan tay vào mái tóc cháy nắng của anh. Thành quyết định sẽ chuyển công tác vào Sài gòn sống với My. “Anh chỉ cần ra đó hai ngàylà xong em ạ”. “Có một khó khăn lớn lắm” – My cười bí hiểm. Thành như đứa trẻ đang mải chơi bị bắt dừng lại. Anh nhìn My lo lắng. My không cười nữa. “Em đã xin con trực tiếp của một người đàn ông. Anh có chấp nhận được không?”. Thành sững người như lúc nãy đứng bên ngoài chờ My mở cửa. Chỉ trong vòng hơn tiếng đồng hồ mà anh đã trải qua bao cảm xúc khác nhau. Sợ không biết sẽ còn những điều gì nữa xảy ra, anh ôm chặt lấy My: “Anh không để mất em một lần nữa đâu. Con đâu em?” “Cô bạn cùng văn phòng em đón bé về nhà chơi. Sẽ quay lại bâygiờ anh ạ”. Hai người đang ngồi ôm nhau âu yếm. Có tiếng chuông. My ra mở cửa và một cậu bé khoảng hơn hai tuổi xinh xắn chạy vào. “Mummy, mummy, mẹ, mẹ ơi”. Chú bé ngước đôi mắt tròn to, lanh lợi nhìn Thành. “Ai đấy? Bố đến rồi, bố, bố…”. Chú bé laovào người Thành. Anh bế bổng lên làm chú thích chí cười như nắc nẻ. Trông nó quen thật. Thành lật nhanh trí nhớ. Đúng rồi, con My giống cậu bé trong trang đầu tiên của quyển album gia đình mà mẹ Thành luôn để trang trọng trong tủ. Thành giật mình, gọi totên My: “thế người đàn ông đó là ai?”. My cười ma mãnh, ánh mắt lấp lánh. Thành nhìn cô van lơn. “Là chồng em đấy” – cô nói và giang rộng vòng tay ôm cả hai bố con vào lòng. “Em hạnh phúc trọn vẹn quá” – cô thì thầm.
Kết thúc... Để bắt đầu
Anh đã nhận ra mình yêu em nhiều thế nào!
Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012
Chồng ơi, em và anh còn bé lắm!
Bài toán Tình yêu
Nếu bỗng ta chán nhau
Khi nào gió ngừng thổi thì quay lại nhé
- Nó tự nhận nó là Mưa mà nó cũng giống Mưa thật. Mưa lạnh như đôi bàn tay nó luôn cần một đôi bàn tay ấm áp nắm lấy. Mưa rả rích như những khắc khoải trong tâm hồn đa sầu đa cảm của nó. Nó thích Mưa, thích dầm mình dưới cái lạnh của Mưa, trong Mưa nó tìm thấy chính mình, thấy nỗi cô đơn luôn ngự trị trong nó. Nghoảnh lại con đường nó đã bước qua, hạnh phúc thoáng qua có, khổ đau bất chợt có, nó mỉm cười nhẹ nhàng bởi đã có khi trên đoạn đường kia đã có khi nó không lẻ bóng mà được dựa vai ai đó đi dưới Mưa… Đã có khi Mưa thấy mình ngốc nghếch khi để cho cơn Gió vô tình làm xao xuyến trái tim mỏng manh, yếu đuối. Mưa tưởng Gió sẽ mãi theo Mưa bởi Gió Mưa thường là một cặp như quy luật thường tình của tạo hóa. Mưa cứ mải chạy theo những cảm xúc riêng mình, có biết đâu Gió chỉ là vô hình, nghe thấy mà không cảm thấy. Mưa mải sống trong thế giới cảm xúc do chính mình tạo ra mà quên mất từ xa, rất xa một Sao Đất đang dõi theo. Sao Đất lặng lẽ trong bóng tối mà Mưa thuộc về ban ngày làm sao nhìn cho ra Sao Đất? Sao Đất lặng lẽ dõi theo Mưa nhưng chẳng thể đến bên Mưa. Vì sao ư? Vì Mưa đã có Gió bên cạnh... Giam mình trong suy nghĩ đó, Sao Đất bước đi lặng lẽ… Mưa biết. Mưa nhìn. Mưa hiểu… Mưa lạnh lắm. Mưa không muốn Sao Đất vì Mưa mà tan ra. Mưa sợ! Gió vô tình đi qua Mưa để đến bên Nắng - không ủdột và lạnh lẽo như Mưa. Nước mắt Mưa tuôn rơi.Mưa khóc khiến đất trời thấm nỗi lạnh giá, buồn hoang hoải tháng bảy. Mưa khóc cho chính mình bởi những gì Mưa lầm tưởng về tình yêu dành cho Gió. Mưa biết Sao Đất luôn ở bên rất khẽ mỗi khi Mưa buồn. Mưa biết người luôn sưởi ấm trái tim cho mình không phải là Gió mà chính là Sao Đất thì cũng đã muộn rồi. Mưa đã nói khi nào Gió ngừng thổi thì Mưa sẽ quay lại. Giờ có lẽ, Gió đã ngừng thổi nhưng Mưa vẫn là Mưa... chưa tạnh. Mưa rơi xuống mặt đất khô cằn còn Sao Đất mãi chiếu sáng trên bầu trời, khoảng cách là quá xa vàcó lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau. Trái tim Mưa băng giá. Mưa cần Sao Đất, muốn cùng Sao Đất đi dưới mưa, dù đó chỉ là một lần mơ ước. Nhưng muộn rồi, chẳng thể rồi Mưa ơi. Mưa không thể hủy hoại Sao Đất chỉ vì tình cảm của mình. Mưa đến gặp Thượng Đế: - Con không muốn làm mưa nữa! - Con sẽ bị tan ra? Con có chịu được nỗi đau đó không? - Chỉ cần con gặp được Sao Đất, con sẽ chịu mọi nỗi đau. Trái tim con đã tổn thương quá nhiều, đãchai lỳ và mất cảm giác đau rồi. - Nỗi đau làm chai lỳ trái tim con, nhưng tình yêu còn khiến con đau đớn vạn lần. - Con chấp nhận. Và thế là Mưa không còn là những giọt nước trắng, xối xả, rả rích nữa. Mưa thu mình trong giọt sương đêm . Từ thế giới nhỏ bé của mình, Mưa đã có thể nhìn thấy Sao Đất dù rất xa. Thế giới ấy Mưa đã chịu bao đau đớn mà có lẽ Sao Đất không thể biết. Nỗi đau Mưa chịu như chính nỗi nhớ và những gì trước đây Sao Đất trải qua, nghĩ vậy Mưa khẽ mỉm cười… Những lúc phải đấu tranh với tất cả, Mưa bật khóc khi trái tim mỏng manh đang tan ra, Mưa cần có ánh mắt, bàn tay sưởi ấm của Sao Đất nhưng lại ở quá xa…! Mưa mãi thuộc về mặt đất còn Sao Đất lại thuộc về bầu trời rộng lớn. Lặng lẽ ngắm Sao Đất từ xa, Mưa thầm ước: - Hạnh phúc và luôn tỏa sáng nhé Sao Đất! Ngày mai chỉ ngày mai thôi khi mặt trời lên giọt sương mang Mưa trong đó sẽ tan ra…
Cuối cùng, anh cũng chờ đượcem rồi…
Cuối cùng, anh cũng chờ được em rồi… Bởi tình yêu không có chân mà, nên chúng ta phải chạythôi! 1. Người con trai sinh ra từ ánh nắng mặt trời Tí tách, tí tách, cơn mưa chóng vánh ào đến rồi rút đi, để lại trong gió Hà Nội một chút hơi ẩm và cái ướtát của buổi chiều thu. Tôi tháo kính xuống, khẽ day day hai bên thái dương, xếp gọn sách vở, đứng dậy khỏi giường và bước ra ngoài hành lang. Hà Nội sau cơn mưa đẹp lạ, ẩm ướt, trong vắt và mát lạnh như cảm giác được ăn một cây kem cam giữa cái nắnggắt của buổi trưa hè. Ánh nắng chiều tà nơi cuối trời hắt lên những tia sáng nhàn nhạt ẩn nấp sau tòa nhà kí túc xá, dịu dàng phủ lấy bóng dáng đầy phóng khoáng của một người con trai nơi ban công tầng năm. Bạn có thể tin hoặc không tin, nhưng chỉ một khoảnh khắc đó thôi, cái hình ảnh kì diệu ấy thực sự đã in chặt trong tim tôi một thứ cảm xúc vô cùng đặc biệt! Thực ra, tình yêu vốn là cảm tính. Rất khó để trả lờirằng vì sao bạn yêu anh ấy hay cô ấy? Vì anh ấy đẹp trai, vì cô ấy dễ thương? Nếu thật sự bạn có thể đưara một lý do, thì tôi tin rằngvốn là bạn đang lầm tưởng một thứ gì đó khác là tình yêu mất rồi. Tôi nhớ có người nói rằng, tình yêu thìchỉ có duy nhất, nhưng những thứ tình cảm na ná như thế thì có rất nhiều. Ấy… có phải bạn đang nghĩ là tôi yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên qua đôi mắt cận 2,5 đi ốp từ một khoảng cách khá xa đấy chứ? Đừng thiếu thực tế như thế. Thực sự thì tôi chỉ cảm thấy rất ấn tượng, rất ấn tượng với hình ảnh của người con trai ấy. Cứ như anh sinh ra từ ánh nắng mặt trời, chỉ vậy thôi! Cũng có thể, chính bởi 2,5 đi ốp ấy mà thế giới qua đôi mắtcủa tôi lúc đó lại có chút gì đó mờ ảo và thi vị hơn chăng? Bởi vậy, dù rất tò mò người con trai ấy là ai, trông như thế nào, tôi cũngkhông hề có ý định lấy kính ra và đeo vào. Khi bong bóng vỡ tan, không phải chỉ còn lại xà phòng sao? Dưới cái ráng của hoàng hôn, hình ảnh của anh không thể nhìn rõ bởi bị ngược sáng, nhưng cứ thế mà bước thẳng vào và chiếm lấy một góc trong trái tim nhỏ bé của tôi… *** - Này tao hỏi chút, cái phòng góc bên phải tầng 5 nhà A là phòng bao nhiêu vậy? – Tôi mơ màng hỏi. - A510. – Một vài đứa lơ đãng trả lời. - Mày biết cái anh đánh đànguitar hát hay hay mà hồi đầu năm bọn tao vẫn hay bàn tán không? – Chu Linh hào hứng hỏi. Cũng chẳng có gì là lạ khi con trai, mà nhất là những anh chàng “hot boy” một tẹo, biết đàn hát một tẹo, đẹp trai một tẹo là chủ đề truyền thống bất thành văn trong các cuộc buôn chuyện dài tập của tụi con gái độc thân như ở phòng tôi. Nhưng thường thì tôi không để ý lắm, vì vốn là cái gì không liên quan đến mình thì mình cũng chẳng quan liên (ý là quan tâm) làm gì! Nhưng ngược lại, Chu Linh thì dường như có hứng thú với hầu như tất cả con trai đạt ba yêu cầu trên ở cái kí túc xá này vậy. - Có liên quan gì sao? – Tôi chán nản hỏi. Không phải bọn nó đã nói chuyện về cáianh chàng đàn hát guitar này suốt cả học kỳ, đến mức một đứa ít chú ý như tôi cũng phải có chút chút ấn tượng rồi sao? - Đương nhiên rồi! – Hai mắt Chu Linh sáng rực lên. – Anh ấy là trưởng phòng A510 đó! - Vậy sao? – Tôi nói nhưng cũng không tập trung lắm. Một thoáng ý nghĩ chợt chạy qua trí óc tôi. Có khi nào người đó chính là anh ấy không? *** Dạo này tôi có một thói quen mới: hóng gió lúc chiều muộn. Đây là một lý do hoàn hảo để mỗi ngày đều được ngắm nhìn hình ảnh của anh, mờ ảo sau nắng chiều tà bằng đôi mắtcận 2,5 đi ốp! Dường như người con trai ấy lúc nào cũng ở đúng vị trí ấy, lúc nào cũng tỏa nắng như thế khiến người ta phải chói mắt và lặng cả người. Người đến như chút nắng bình yên… Cũng từng có lúc tôi chợt nghĩ rằng, có khi nào, anh cũng đang đứng đó chờ để “gặp” tôi, đúng như cái cách mà mỗi ngày tôi đều ấp ủ một niềm vui bé nhỏ khi thấy anh, ngược qua ánh nắng và xuyên qua những cơn gió lộng của buổi chiều hạ. Tôi không phải người yêu bằng mắt, thậm chí Chu Linh đã từng phán rằng, tôi có mắt cũng bằng thừa (trong cái thế giới quan hạn hẹp của nó, mắt của bạn mà không để… ngắm trai đẹp thì đều phí phạm cả!). Vì thế, tôi đãtừng khá bất ngờ về chính bản thân mình khi bị thu hút bởi anh – một người con trai thậm chí không nhìn rõ mặt – chỉ bằng cái phong thái ấy, cái dáng điệu ấy, cái bình thản và êm dịu của anh dưới ánh chiều tà. Cái bình lặng khiến người ta cảm thấy cómột chút gì đó vừa lạ lẫm, vừa xa cách, lại vừa bị hấp dẫn không tả nổi. (Lại là) Chu Linh cũng từng nói rằng, người thận trọng nhưtôi rất khó mở lòng để yêu người khác. Thực ra thỉnh thoảng tôi thấy con nhỏ này nói cũng… đúng. - Cô nương à, làm bạn với gió và mây vẫn chưa chán sao? Ông mặt trời đã xuống núi rồi đó! – Giọng Chu Linh váng cả hành lang.– Mau đi ăn cơm thôi! - Ừ đợi chút tao lấy ví! – Tôivui vẻ nói rồi bước vào trong phòng. - Hôm nay gió mát ghê! – Chu Linh khoan khoái nói. – Ơ? Con bé này chợt kêu lên làm tôi giật cả mình: - Sao thế? – Tôi vừa lục lọi cặp tìm ví, vừa hỏi với ra ngoài ban công. - Kia không cái anh trưởng phòng A510 đó sao? - Ừ thì làm sao? – Tôi lơ đãng hỏi. - Mày biết mà, tao thích anh ấy mà! – Chu Linh nói, giọng đầy cảm xúc. - Ừ tao biết, con trai đẹp ai mà mày chẳng thích! Đương nhiên, nửa câu sau tôi đã kịp nuốt vào trong bụng. Nhưng tôi cũng tin là Chu Linh này thích anh chàng đó hơn các-anh-chàng-bình-thường thật, vìthường là tán dương vài bahôm là con bé chán, riêng lần này đã nói đến cả kỳ mànó vẫn còn hào hứng. - Anh ấy đang đứng ở góc hành lang tầng 5 nhà A kia kìa! Trời ạ, tao uớc gì tao có thể bay lượn được như chim để phi một mạch qua đó quá! – Chu Linh mơ màng. - Ừ! – Tôi lơ đãng. Một cái gìđó chợt “xoẹt” qua trong đầu tôi. Tầng 5 nhà A? Góc hành lang tầng 5 nhà A? Là anh? Những thắc mắc ấy gần như nổ tung trong đầu tôi. - Đâu đâu? – Tôi chạy vội ra ban công. - Ối giời mày ra muộn quá, anh ấy vừa vào phòng rồi! – Chu Linh ngao ngán. - Có chắc là cái anh trưởng phòng mà mày nói không? – Tôi gấp gáp hỏi. - Trời ạ, mắt tao không nhưmắt mày đâu nha. – Chu Linh thở dài rồi kéo tôi đi ra nhà ăn. – Nhanh lên kẻo chẳng còn cái gì mà măm măm bây giờ! *** 2. “Thỏa thuận ngầm” giữahai trái tim Tua lại 10 phút trước, ở một góc nào đó khác… - Này Lê Anh, tao mượn quyển “Những nguyên lý cơbản” nào! – Nam Dương từ đâu xông ra nói lớn làm tôi giật cả mình. - Ừ đợi chút! – Bước trở lại trong phòng, tôi lật lật chồng sách tìm cho nó. - Hôm nay gió mát thế! Từ góc này nhìn xuống sân kí túc xá đẹp thật! Thế mà giờtao mới biết đấy! Bảo sao mày cứ thích ra đây đọc sách! – Nam Dương vươn vai sảng khoái nói. Tôi thầm thở dài. Nó ngoài đàn hát ra thì có mấy khi quan tâm gì đâu! Cũng maytrời phú cho cái vẻ sáng sủa, cộng với chút tài lẻ, thế nên trong cái trường toàn con gái này, nó… ngẫunhiên trở thành hot boy! Nói vậy không phải ý là tôi ganh tị gì với nó, vì nói đúng ra thì nó là một thằngrất được. - Mày cần quyển một, quyển hai hay quyển ba? – Tôi hỏi. - Đâu tao xem nào? Tao cũng chẳng biết nữa, tao chỉ nhớ cái bìa thôi! – Nó nói vậy rồi chạy xộc vào xem. - Trời, tao cũng chẳng nhớ nữa, cái quyển kia tao xem nó là bìa photo nên bây giờnhìn thoáng qua chẳng nhớnổi! Quyển nào có bài khái quát về… ấy nhỉ?– Nam Dương lật lật sách xem mục lục. Lằng nhằng với nó mãi, phải đến năm mười phút nó mới tìm được sách và “lượn luôn cho nước nó trong”, tôi lại bước ra ban công. Em không còn ở đó nữa! Chợt thấy bị hẫng mộtchút… Tôi đứng lặng ở đó thêm phút chốc rồi quay trở lại phòng. Hẹn em ngày mai nhé! Tôi không phải là một thằng đa tình, lại càng không phải kiểu người lãngmạn, tin vào thứ tình yêu sét đánh chớp nhoáng. Tôi chưa từng bao giờ nghi ngờ về điều ấy cả. Nhưng dường như em chính là ngoại lệ của cuộc đời tôi. Tôi không dám gọi nó là tình yêu (còn quá sớm, không phải sao?), nhưng em giống như thứ rượu mạnh làm người ta say. “Quen” em? Cũng khá lạ. Là một chiều Hà Nội trong vắt sau cơn mưa và tình cờ emxuất hiện trong bức ảnh không hề căn chỉnh của tôi. Mãi về sau này, tôi cứ nghĩ mãi một điều, phải chăng không phải là em tình cờ xuất hiện trong bức ảnh của tôi, mà là cảnh vật phíasau chẳng qua chỉ là để làmnền cho em. Và tôi hình như cũng đang đứng đó chỉđể chờ đợi điều ấy vậy! Trong bức ảnh bấm máy hoàn toàn ngẫu hứng ấy, hình ảnh em được bao phủ bởi chút nắng chiều tà, rực rỡ và hoàn hảo cứ như người ta cố tình lồng ghép hay chỉnh sửa. Khuôn mặt em nhìn không rõ nét bởi ảnh hơi bị rung nhẹ và góc chụp hơi chếch, nhưng cái dáng vẻ tự nhiên và thiên thần ấy vẫn khiến tôi một thoáng thất thần. Tôi đã rửa bức ảnh ấy ra và đặt vào trong ví! Đằng sau bức ảnh ghi một dòng rất nhỏ: “My angel without wings” (thiên thần không có cánh của tôi). Dạo này tôi hay ra ban công đọc sách. Bạn cũng biết đấy, chẳng qua là cái cớ, sách đọc thì ít mà tâm hồn lơ lửng thì nhiều. Không hiểu sao tôi có cảm giác như em cũng đang đứng đó để chờ tôi. Lần nào cũng thế, khuôn mặt trắng xinh xắn với mái tóc đen dài thả bay tự nhiên trong gió luôn khiến trái tim tôi lỡ một nhịp. Nghe như có hương tình yêu lan tỏa đâu đây?… Dường như giữa chúng tôi có một “thỏa thuận ngầm” giữa hai trái tim. Dù chưa hề gặp em, cũng chẳng hề biếtem, nhưng tôi cũng không muốn chủ động đi hỏi xem em là ai hay qua bên ấy để gặp em. Có thể bạn cho rằng tôi thật sự… hết thuốc chữa, nhưng tôi tin rằng, hai trái tim nếu cùng đi về hướng nhau thì nhất định sẽ tự tìm thấy nhau trên đường. Tình yêu chẳngphải là khi hai trái tim… ngẫu nhiên cùng một nhịp đập hay sao? Và sau đó là thật nhiều, thật nhiều nhịp đập chợt bị bỏ quên vì nhau! *** 3. Từ lý thuyết đến thực hành luôn luôn có sai số - Này tao hỏi cái này! – Tôi vừa gắp thức ăn vừa ngập ngừng nói. - Hỏi gì thì hỏi nhanh đi! – Chu Linh sốt ruột. - Cái anh trưởng phòng phòng A510 ấy, tên là gì nhỉ? – Tôi hỏi nhỏ. - Nam Dương. Sao thế? Định cạnh tranh với tao à? – Con nhỏ Chu Linh lè lưỡi làm mặt xấu. - Ai thèm! – Tôi cười rồi lại tiếp tục tập trung vào món ăn. Thì ra tên anh là Nam Dương. - Này, thôi tao hỏi nốt câu này thôi! - Ừ sao? - Anh ấy học năm mấy vậy mày? – Tôi tò mò. - Sao bảo mày không thèm? – Cơ hội tốt để phản bác, đương nhiên con nhỏ Chu Linh không thể bỏ qua rồi. Tôi cúi đầu ăn không nói gì. Biết là con nhỏ này muốn trả thù, để cho nó có cảm giác chiến thắng một chút là nó sẽ khai ra tuồn tuột ngay! - Thôi chỗ bạn bè, tao để rẻ cho. Khao tao trà sữa đi rồi có thông tin nào tao biết tao nói hết cho! – Chu Linh cười nịnh. Con bé này đúng là dễ đối phó nhất trần đời. - Ừ xong ngay, ăn xong đi nhé! – Tôi vui vẻ hào phóngnói. Chỉ mất 3 cốc trà sữa, tôi gần như biết mọi thông tin về anh, bao gồm cả những cái vụn vặt nhất. Con bé này học ngành thương mại thật sự là không thể giàu nổi mất thôi! - Ơ! – Chu Linh lại làm tôi giật cả mình. – Em chào anh! Nó quay sang và chào một ai đó. Tôi thật sự phục sát đất khả năng ngoại giao của nó, đi đến đâu cũng thấy người quen. Đột nhiênnó lôi xềnh xệch tay tôi, nháy mắt lia lịa ý bảo nhìn người phía sau lưng tôi. Tôilại ngộ ra thêm một chân lýmới: con bé này mà làm gián điệp thì chắc bị phát hiện đầu tiên! Để không phụ lòng nó, tôi cũng miễn cưỡng quay lưng lại nhìn người phía sau lưng và cười nhẹ. “Ai đây nhỉ?” – Ý nghĩ ấy chỉ xoẹt qua trong tâm trí tôi, chưa kịp phát thành lời thì đã anh ấy đã nói trước: - Ơ có phải Sa Lam của ban truyền thông đây không? Hóa ra em là bạn của Chu Linh à? Chào em, anh là Nam Dương! – Anh ấy rất phong độ, nhìn tôi và cười. Tôi thoáng chốc giật mình. Tôi từng hình dung sẽ gặp anh trong một vài hoàn cảnh nào đó khác, chứ không phải như thế này! - Chào anh. Em là Sa Lam. – Tôi ngập ngừng nói. Kỳ thực, anh không giống với tưởng tượng của tôi lắm. Tôi cứ luôn nghĩ anh ấy hẳnphải là một người hơi ít nóimột chút, thông minh, trí tuệ nhưng vẫn mang theo một chút vẻ gì đó khó hiểu, lạnh lùng. Không hẳn là thất vọng, nhưng có một chút không quen lắm! - Hai em không phiền nếu anh ngồi đây chứ? Anh có một chút việc muốn nhờ ban truyền thông, may mà gặp Sa Lam ở đây! – Anh vui vẻ nói. - Vâng anh cứ ngồi đi! – ChuLinh cười tít mắt. Cái con bé này đúng là mất mặt chiến hữu quá. Tôi đang định nói rằng bọn tôi có chút việc phải đi luôn bây giờ, vì hiện tại tâm trạng tôi thật sự đang lơ lửng ở một nơi nào đó. Bạn biết đấy, trong một hoàn cảnh bất ngờ như thế, mấy ai là giữ được bình tĩnh đâu! - Vậy thì tốt quá! – Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi và nói về một chút chuyện anh cần nhờ. Và sau đó thì ba người chúng tôi trò chuyện khá vui vẻ. Anh khá cởi mở, năng động và nhiệt tình. Chúng tôi nói về đủ thứ chuyện trên đời cho đến khi tôi nhận ra là khá muộnvà còn cả chồng bài tập tiếng Anh đang nằm chình ình chờ ở nhà nên đành xin phép “rút quân” trước. Con bé Chu Linh thấy vậy cũng đứng lên vào chào tạm biệtluôn. Thật sự thì nói chuyệnvới anh Nam Dương rất thúvị. Anh ấy tạo cho người khác cảm giác thoải mái vàdễ gần. Nhưng chỉ vậy thôi!Tôi cứ từng nghĩ rằng, khi nói chuyện với anh, tim mình sẽ đập liên hồi trong lồng ngực. Nhưng thí nghiệm đã chứng minh, từ lý thuyết đến thực tế luôn luôn có sai số! 4. Trái đất này thật sự quá nhỏ bé! - Hey Lê Anh! Mày nhớ con bé búp bê tóc đen của ban truyền thông khoa tao mà đợt trước thỉnh thoảng taovẫn hay nói không, tên là Sa Lam ấy? Nam Dương hớn hở xuất hiện ở cửa phòng. Cái thằng này quái lạ thật, cứ nơi nào nó xuất hiện là nơi ấy ầm ĩ như cuồng phong bão táp vừa đi qua! Thực rakhông ít người cũng thắc mắc, tôi với Nam Dương, hai thằng tính trái ngược nhau hoàn toàn lại là bạn thân của nhau. Điều này chính bản thân tôi cũng còn chẳng hiểu nổi! - Ừ sao? – Tôi lỡ đãng nói. - Hôm nay tao gặp Sa Lam đi với Chu Linh ở quán trà sữa gần trường mình. Con bé nhìn gần với không trang điểm xinh hơn lúc đứng trên sân khấu làm MC đợt hoa khôi khoa tao vừa rồi mày ạ! – Nam Dương hào hứng nói. Thực ra con gái cũng là một chủ đề thường xuyên trong các câu truyện của bọn con traichúng tôi. - Vậy à? Thế xin được số điện thoại chưa? – Tôi miễn cưỡng nói. Thật sự thì tôi cũng chẳng nhớ Sa Lam là con bé nào. - À đấy! Sao tao lại quên mất nhỉ? Nhưng thôi, cùng phòng với con bé Chu Linh, lúc nào muốn qua hỏi mà chẳng được! – Nam Dương cảm thán. Tôi lại tự chất vấn trong đầu, không biết Chu Linh là con bé nào nhỉ? - Ừ thế thì cố lên! – Tôi có cảm giác như đây là lần thứ 1001 tôi nói câu này với nó rồi. - Lão Vương mama không ngờ cũng có lúc phát huy tác dụng ghê! Nhờ cái công việc quái quỷ lão giao cho tao mà tao lại có cớ để được gặp em! – Nam Dương sung sướng ra mặt. Tôi không nói gì nữa, lại chú tâm nhìn xuống quyển sách. *** - Này tao bảo, mày thấy tao mặc cái áo sơ mi xanh này hay cái áo phông này ổn hơn? – Nam Dương đứng nghiêng một lúc lâu trước tủ quần áo rồi lại giơ hai cái áo lên hỏi tôi. - Đi đâu thế? - Đi hẹn hò. – Nó nói rồi cười. - Thế lấy cái áo sơ mi xanh đi! – Tôi không chú ý lắm, đưa bừa một cái. - Ừ tao cũng thấy cái này đẹp hơn! – Nó nói rồi mặc vào luôn. - Làm gì mà hôm nay cẩn thận vậy? – Tôi nói. Mọi ngày, dù là nó đi gặp con gái hay đi biểu diễn cũng chẳng mấy khi cẩn thận quay về phòng thay quần áo thế này. - Đi gặp em búp bê tóc đen của tao mà! Phải tỏa ra chút hào quang chứ! Thôi tao đi đây! – Nó vừa nói vừa hớn hở đi luôn. Chiều nay ban công không có em. Một mình tôi chợt thấy trống trải kỳ lạ… *** Gấp sách vở vào và định ra ban công hóng gió theo thói quen, tôi chợt bật cườichính bản thân mình. Không phải giờ đã quen anh rồi sao? Vừa định bướcra đến cửa thì anh từ đâu xuất hiện khiến tôi khá bất ngờ. - Ơ Sa Lam này, chào em! Anh muốn bàn thêm một chút nữa về chuyện hôm qua! Em có rảnh không? – Anh cười tươi nói. - Vâng được ạ! – Tôi nói, hơithiếu tự nhiên một chút. - Em ăn tối chưa? Hay mìnhđi ăn tối luôn nhé? - Vâng ạ! Chúng tôi ra nhà ăn, cùng nói chuyện và bàn luận khá vui vẻ. Anh rất hài hước và làm tôi cười suốt. Tôi cảm nhận anh là một người nói chuyện rất thú vị. Anh và tôi trao đổi số điện thoại, và những ngày sau đó, hầu như hôm nào tôi cũng đi ăncùng anh và chúng tôi trò chuyện đến muộn mới về. *** - Này, tao với em búp bê tóc đen của tao chính thức hẹn hò rồi! – Nam Dương phấn khích nói. – Lần này tao thật sự rất rất thích em ấy! Không như mọi lần trước đâu! Tôi cũng tin lần này nó thích con bé ấy thật, vì hôm nào đi ăn về nó cũng nói rất nhiều về con bé ấy –tên là gì nhỉ, à là Sa Lam, tên cũng hay đấy chứ – với gương mặt đúng của một kẻ đang chìm đắm trong tình yêu. Nó làm tôi chợt nhớ đến thiên thần bé nhỏ của tôi. Mấy hôm nay tôi cũng không thấy em ở ban công tầng 3 nhà bên kia. Phải chăng dạo này em bậnquá chăng? Không gặp được, tự nhiên có cảm giác nhớ nhung đến lạ lùng. Dù vậy, tôi vẫn không hề bỏ thói quen ra ban công đọc sách lúc chiều muộn, chỉ vì một thoáng suy nghĩ rằng biết đâu hôm nay em lại đến thì sao? Người đến như chút gió chiều hạ… Thoáng thấy cái bóng áo màu ghi của Nam Dương ở dưới sân kí túc xá, tôi chợt chú ý vào cô bé đi cùng nó. Là cô bé búp bê tóc đen củanó đấy sao, sao tôi cứ có cảm giác quen quen nhỉ? Gương mặt ấy, góc nhìn ấy,mái tóc ấy, nụ cười ấy… Không phải là em sao? Tôi bật cười nhạt, trái đất này thật sự quá nhỏ bé! Tôi đứng dậy và bước vào trong phòng. Hôm nay thật sự không thể chờ nổi nữa rồi! Hôm nay Hà Nội cũng có gió lộng. Thực ra hôm nào mà chẳng có gió như vậy! Chỉ là, cơn gió lạ của cuộc đời tôi giờ đang phiêu lãng ở một nơi nào đó khác rồi! Cảm giác có chút cay đắng, không rõ vị đắng xộc lên từ đâu mà dường như ở đầu lưỡi cũng vẫn còn đọng lại cảm giác khó chịu này! 5. Một thứ tình cảm na ná như tình yêu Tôi và anh quen nhau được một thời gian rồi. Nam Dương thật sự là một người con trai rất tốt, chu đáo, ân cần và vô cùng ấm áp như một điểm tựa. Nhưng dường như trong tình cảm của chúng tôi vẫn còn thiếu chút gì đó! Tôi rấtthích anh, cũng thích ở bênanh, nhưng dường như chỉ vậy thôi, cảm giác anh giống như một người anh trai rất tuyệt, rất chiều em gái. Khi anh ôm tôi hay nắm tay tôi, tôi dường nhưcũng không có cảm xúc gì đặc biệt cả. Không rõ là mấy quyển tiểu thuyết diễm tình đã quá khoa trương, hay là vốn tình cảm của anh và tôi chưa phải tình yêu, mà chỉ là một thứ… na ná như thế? Tôi cảm nhận được tình cảm chân thành mà anh dành cho tôi. Nhận ra điều này khiến tôi cảm thấy xấu hổ, rất xấu hổ. Nó giống như cảm giác bạn đi lừa dối người khác vậy! Mà thực sự tôi thấy con nhỏ Chu Linh nói cũng rất đúng, không có gì đáng khinh bằng lừa dối tình cảm cả. Khi tôi tâm sự với nó về cảm giác của tôi hiện tại, nó đã im lặng một lúc – rất không-giống-nó, và chỉ nói một vài câu: - Tao rất thích anh ấy! Nhưng tao cũng rất quý mày. Nhưng vì anh ấy thíchmày, nên tao nhường. Nhưng nếu mày không thích anh ấy, làm ơn đừng lừa dối tình cảm của anh ấy! Nó giống như mày đangchà đạp lên tình cảm của tao vậy! Lời nói của nó khiến tôi thật sự cảm thấy giật mình. Tôi cứ nghĩ Chu Linh tính tình trẻ con, dễ yêu dễ ghét, chẳng qua là chút cảm mến hâm mộ thông thường, không nghĩ là lại chân thành và sâu sắc đến vậy! Và chúng tôi chia tay! Chu Linh nói, tôi là một đứa congái quá sức lạnh lùng. Anh thì nói, tôi quá lí trí. Trong tình yêu của chúng tôi, bởi tôi là người chạy nhanh hơn và lúc nào anh cũng phải đuổi theo, nên không bao giờ tôi có thể nhìn thấy anh cả. Anh nói rằng hi vọng tôi sẽ tìm được người con trai thật sự nắm giữ chìa khóa trái tim tôi, để cả hai có thể bước đi song song bên nhau, nhìn thấy nhau, mà không ai cần phải hụt hơi chạy để đuổi kịp người kia cả. Chia tay anh, tôi thật sự cảm thấy mệt mỏi. Bài vở và tất cả mọi chuyện cứ đè nén lên khiến tôi kiệt sức và dường như không sẵn sàng cho một mối quan hệ nào khác nữa! Một thời gian dài, tôi đơn giản chỉ là lên lớp học, rồi về nhà, thỉng thoảng cùng Chu Linh đi mua sắm hay cà phê trò chuyện, gần như rút khỏi ban truyền thông, cũng ít quan tâm và để ý đến những chuyện khác. *** - Mày biết vụ gần đây bọn khoa mình đang rộ lên một bức ảnh “My angel without wings” không? Mọi người đều nói đứa con gái trong bức ảnh đó… trông rất giống mày! – Chu Linh vừa khuấy khuấy cốc trà chanh, vừa nói. Nó cũng biết dạo này tôi không có hứng thú với các loại tin đồn lắm nêncũng ít bàn tán hẳn. - Ở đâu vậy? - Trên tập san của trường mình đó! Số này tao có mua, đợi chút! – Nó nói rồi chạy về giường lục tung lêntìm. – Ảnh chụp hơi nghiêng nên không chắc lắm, nhưng tao cũng thấy giống mày lắm! Chu Linh chỉ trỏ vào một bức ảnh màu trong báo. - Đây nè! Có phải mày không vậy?… 6. Bởi tình yêu không có chân, nên chúng ta phải chạy thôi! Thói quen đúng là thứ không dễ gì có thể thay đổi được. Từ ngày em quen Nam Dương rồi chia tay, em không xuất hiện nơi ban công tầng ba nhà bên kia nữa! Dẫu biết vậy nhưng tôi vẫn không bỏ được cái việc ra ban công đọc sách vào lúc chiều muộn. Em với Nam Dương chia tay, tôi khá bất ngờ. Nhưng thực lòng mà nói thìcũng có một chút… nhẹ nhõm, dù cái phần ấy khá nhỏ! Con người mà, ai chẳng có một chút ích kỷ của riêng mình, nhất là trong một cái phạm trù đặcbiệt như tình yêu! Ban truyền thông của trường tổ chức cuộc thi ảnh. Thoáng một chút suy nghĩ, tôi quyết định gửi tấm ảnh gốc ấy đi tham gia, không chút chỉnh sửa gì. Nếu nói rằng tôi không có chút ý gì khi gửi ảnh đi dự thi thì thật là trái lòng mình quá, nhưng thật sự thì tấm ảnh ấy rất đẹp đấy chứ, ít nhất là đối với tôi! *** Tôi lặng người đi nhìn tấm ảnh trong cuốn tập san. “My angel without wings” – Photo by Lê Anh – khoa (…). Chất giấy và màu mực in không tốt lắm, nhưng tôi vẫn không thể nhầm được. Góc chụp ấy, thứ ánh sáng kỳ diệu ấy, chút mưa còn điểm lại trong không gian, cái ẩm ướt mát lạnh ấy, góc ban công và một chiều trong kỷ niệm ấy… Là người đó! Tôi cầm tờ báo và chạy vội ra ngoài ban công. - Này này… – Chu Linh giật mình gọi với theo. – Làm gì mà gấp gáp vậy? Nhưng lúc ấy, tôi thật sự chẳng còn tâm trí nào mà để ý đến câu hỏi của nó nữa rồi! Tôi đã nhìn thấy anh rõ ràng và sắc nét, bằng chính đôi mắt cận 2,5 đi ốp hay bằng trái tim thì tôi cũng không chắc nữa. Dưới ánh tà dương dịu dàng và ấm áp nơi cuối trời, dường như, tôi thấy anh đang cười. Rất rạng rỡ và hòa vào trong ánh nắng chiều nhạt. Nắm chặt trang báo và tôi chạy như điên xuống cầu thang, ngang qua sân kí túc xá và những bồn hoa xanh mướt, một mạch lên cầu thang tầng 5 nhà A. Ở đó, tôi đã thấy người con trai ấy, người con trai kỳ lạ của trái tim tôi… - Là anh phải không? – Tôi chạy đến trước mặt anh, thở dốc và nói một câu không hề có đầu đuôi như thế. - Là anh! – Anh cười và trả lời. Nụ cười ấy thật sự rất đẹp, khiến tôi không biết phải dùng từ ngữ nào để phác họa cả. Giống như ánhnắng chiều tà, không chói chang mà vô cùng dịu nhẹ. – Thiên thần à, cuối cùng thì anh cũng chờ được em rồi! Hôm nay Hà Nội có nắng vàgió nhẹ. Thật sự là một ngày rất đẹp trời cho một câu chuyện mới bắt đầu… Bởi tình yêu không có chân mà, nên chúng ta phải chạythôi!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
Nỗi Đau Vô Vọng - Asa (lyric)
Nỗi Đau Vô Vọng - Asa Mel1: Đưa e qua giấc mơ, rồi chìm vào sâu sương đêm xóa mờ Màn khói trắng tan theo giấc mơ một mình a…. Đừng buồn e nh...
-
Nằm trong chương trình hoạt động bên lề cuộc thi Hoa khôi Thể Thao 2012 , sáng ngày 26/7, 35 thí sinh đã cùng nhau trồng cây xanh tại chân g...
-
Anh đã sẵn sàng buông tay em ra... Thực sự phải buông thôi bởi vì anh đã mệt nhoài, bước chân anh nặng trĩu, cánh tay đã mỏi nhừ, theo những...
-
Nếu một ngày bỗng dưng em muốn khóc... Nếu một ngày bỗng dưng em không thích ăn kem, cho dù đó là món ruột của em, thì hãy đến cạnh anh. Anh...