Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012
Truyện hay: Vì sao tay con gái lại mềm?
Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012
Tâm sự mùa đông. . .
Con trai chán con gái khi nào?.
Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012
Những câu nói ngọt ngào cho người yêu
Những tin nhắn nói về nỗi nhớ cho người yêu
Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012
Giết 2 người ở Đắk Đoa Gia Lai cướp tài sản
Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012
Con gái cầngì ở “một nửa” của mình?
Con gái cần những gì trong tình yêu?
Nếu mai này ta không yêu nhau nữa
Anh từng hỏi: Có bao giờ em không yêu anh nữa? Em trả lời: Có chứ, cuộc đời này có gì không xảy ra! Anh dằn dỗi và giận em toàn nghĩ những điều không may mắn và toàn nói những thứ chẳng tốt lành. Rằng đãtình yêu hai đứa mình mãi mãi không có giây phút ấy. Có phải em quá thực tế không anh? Hay cuộc đời này quá nghiệt ngã. Em không đủ lãng mạn để tin rằng tình đầu sẽ luôn là tình cuối và trái tim con người mãi không đổi thay. Trên đường đời có bao nhiêu ngã rẽ là bấy nhiêu lần ta phải lựa chọn. Và một mai biết đâu 2 ta chọn về 2 hướng rẽ không có nhau. Em không đủ lãng mạn để tin rằng chỉ cần tình yêu đủ vượt qua tất cả. Có những khắc nghiệt trên đời không chỉ tồn tại trong phim ảnh. Bao ngang trái, bất công vẫn bám ríết lấy những đôi chân trần yếu ớt. Và chắc gì tình mình đủ lớn để đi qua tất cả? Em không đủ lãng mạn để tin rằng cuộc sống toàn màu hồng, toàn những may mắn và tốt lành… Con người ta cầnchuẩn bị để đối diện với cả những điều không mong muốn anhạ.
Bởi vậy… Nếu một mai anh không còn yêu em nữa,hãy dịu dàng nói với em điều đó… Em đủ tinh tế để nhận ra trong ánh mắt, trong nụ cười và vòng tay anh. Nhưng có lẽ, em cũng như mọi cô gái khác cần một lời nói đểbắt đầu cũng như một lời nói để kết thúc. Đừng lẳng lặng ra đi anh nhé, em sẽ tự suy diễn những điều vu vơ. Nếu một mai anh không còn yêu em nữa,hãy buông tay và bước đi thật lạnh lùng. Em không chắc mình đủ mạnh mẽ để không níugiữ đôi tay, không ôm riết lấy anh từ phía sau… Em như mọi cô gái khác cũng chống chếnh, chới với khi đã quá quen được đi bên một người. Nếu một mai anh không còn yêu em nữa,hãy bước ra khỏi cuộc đời em và làm ơn mang theo cả tình thương, quan tâm và lolắng. Thứ em cần ở anhlà tình yêu và chỉ vậy. Khi tất cả đã tan đi như bong bóng căng đầy, đừng nuôi em trong ảogiác của tình thương hại. Hãy để em được đứng lên bằng đôi chân của mình, không có anh bên cạnh. Những vết thương tự chảy máu rồi tự lành, thời gian kì diệu lắm anh ạ. Đó là thứ duy nhất em cần lúc ấy. Đi qua vết thương chảy máu rồi bưng mủ và hồi sinh, em sẽ thấy mình lớn lên, trưởng thành hơn rất nhiều. Nếu một mai anh không còn yêu em nữa,đừng vội vã nhắn tin đòi kết bạn… Khi nào muốn, khi nào thấy thật sự đã vượt qua emsẽ là người làm việc đóanh ạ. Nếu một mai anh không còn yêu em nữa và bên anh là một cô gái khác. Ta vô tình chạm mặt nhau trên phố mong anh đừng giới thiệu em như người yêu cũ mà hãy xem em như một người bạn lâu năm, đồng hương hay một cộng sự từng làm việc… Một mối quan hệ không quá thân thiết cũng không quá xa vời. Nếu một mai ta không còn chung lối, những kỉniệm hãy cất vào ngăn khóa, đừng đem ra để níu kéo, để hờn giận hay làm tổn thương nhau… trái tim ấy ta đãtừng thử ghép vào tim mình. Vì không kít nên bật khỏi đời nhau… Không ai là người có lỗi, tại sao phải làm đau người khác, làm đau cả chính mình. Nếu một mai ta không còn chung lối, ai đó có hỏi là tại sao. Đừng nói với họ ta không hợp bởi hợp hay không do chính anh và em cùng cố gắng. Em sẽ nói vì tình yêu không đủ lớn để níu kéo hai cái tôi khác biệt. Càng ở bên nhau, càng gắn bó càng thấy mình đánh mất bản thân , vì thế mà dừng lại, không vì ai khác, vì chính mình mà thôi. Nếu một mai anh hết yêu em, mọi lí lẽ, mọi lời nói... tất cả đều trở nên vô nghĩa. Em sẽ không hỏi quá nhiều vì thế đừng nói quá nhiềuanh nhé, thời gian sẽ thay ta làm nốt những điều còn lại. … Và một thời gian sau đó, khi mọi thứ đã trở về đúng nhịp, khi tim em đã thôi nhói mỗi khi nghe bài hát anh từng hát, thôi nghẹn ngào khi bước qua quán quen, thôi ngẩn ngơ khi lướt qua anh giữa dòng người vội vã… Em sẽ gọi điện và mời anh đi café như một người bạn tại một quán không quen. Chắcchắn vậy, anh nhé!
Nếu một ngày bỗng dưng em muốn khóc...
Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012
Như Một giấc mơ buồn
Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012
Ba Tôi Xích Lô - MTK ft. CS - lyric
Chiếc xích lô là công cụ đễ Ba kiếm ra đồng tiền Những ngày nào ko có khách khi đêm về ngủ ko yên Sáng dậy cơm nguội Ba chiên lại để mà ăn Ko dám mua ổ bánh mì vì cuộc sống quá khó khăn Bao nhiêu tiền Ba kiếm đc Ba cũng đều dành cho con Cả cuộc đời Ba cực khổ vì mang quá nhiều lo toan Bộ đồ cũ nhiều mảnh vá đôi dép mòn như mảnh lá Để dành tiền mua con cá chỉ mong con đc ăn ngon Từ việc nhà đến việc cửa củng đều do 1 mình Ba Ba là Mẹ, Mẹ là Ba ko có ai = đc Ba Đối với cuộc đời ko Ba bao giờ chịu thua Hành trình của Ba là 1 quá trình chạy đua Ba làm bạn với xích lô cho dù nắng hay là mưa Chạy long vòng trong thành phố từ sang sớm cho đến trưa Nghĩ ngơi 1 tí rồi Ba cứ lại chạy tiếp Tuỗi của Ba cũng đã già nhưng Ba đâu nào hay biết Con rất sợ có 1 ngày Ba sẽ rời bỏ con Con chỉ còn 1 mình Ba là người thân của con Con ko mún khóc nữa đâu kể từ ngày Mẹ đã mất Con ko muốn phải lạc loài con rất cần Ba dìu dắt Trên quãng đường đời còn lại con rất sợ phải cô đơn Con ko mún bị người ta gọi là 1 thằng vô ơn Vì chữ hiếu này còn đây con chữa trả đc trọn vẹn Ba đã dạy con phải sống làm cho đừng phải hổ thẹn mà Dừng lại đi Ba đừng cố gắn nữa Ba ơi Con cũng đã đủ khôn lớn. cũng đủ sức đễ bơi Nhà mình nghèo thì nghèo nhưng Ba cũng đừng làm bán mạng Hãy cho con đc chia sẽ 1 phần công việc với Ba Hãy cho con 1 cơ hội ngồi lại nói chuyện với Ba Những điều con đã ấp ủ từ lâu con ko thễ nói ra Tuỗi Ba đã già thì đừng nên làm quá sức Hãy cho con có cơ hội đc chăm sóc Ba nha Ba! Hook: Cả 1 đời đạp xích lô ko hề than vãn đi qua khắp từng con phố theo từng năm tháng Chiếc áo cũ h đã sờn đôi đép mũ Ba vẫn mang Mái tóc kia cũng đã bạc nhưng mà ý chí Ba vẫn đang Sôi sục ở trong máu và đã ngấm vào trong tim Cả cuộc đời Ba chiến đấu với cái nghèo trong lặng im Mỉm cười với niềm đau để đằng sau giọt nước mắt Có ai biết nỗi lòng đó đã từng chịu bao vết cắt MTK: Đã gần sáu giờ sang… cũng là lúc con thức giấc Nhìn ra ngoài khe cửa…ba đã vội tất bật Vì bếp cơm 2 ngày trước không đủ cho con hôm nay ba phải làm hết tất cả với chiếc xích lô qua ngày mai đời ba gắn với chữ bần nhưng không đâu là đường cùng sự vất vả là bât tận nhưng ba luôn dạy con đi đường đúng cho dù mình nghèo nhưng phải nghèo cho sạch khuôn mặt ba dần móp méo dành dụm để mua cho con từng cuốn sách con vẫn yêu ba… đối với con ba là nhất con muốn góp một phần công sức để bớt cực nhọc đi một phần đôi chân gầy gò của ba đè lên bàn đạp nặng nề của chiếc xe chiếc vé đi đến hạnh phúc tương lai ba vẫn tìm kiếm từ tiền lẻ con vẫn cố gắng giấu ba từ chuyện con đi làm thêm dành dụm mua cho ba đôi dép để đôi chân ba con thật êm
Cha Karik-VA
Làn da cháy nắng, vai còng nhấp nhô, cuống đôi chân, ông đạp qua bao phố phường. Giọt mồ hôi rơi, cho con lớn khôn, bữa cơm no, chiếc áo mới đến trường. Đứa con nào đâu thèm nghĩ suy, ngày qua chỉ trách cha cơ hàn. Nó luôn mong ước như chúng bạn, và cha của nó không là ông. Thời gian cứ thế vô tình lướt qua, đứa con nay lại làm cha như bao người. Chợt trong ký ức, bóng người cha già, gánh cho con bao năm tháng nhọc nhằn. Dáng cha giờ đây đã khất xa, còn chăng là ký ức nhạt nhoà. Nỗi đau từng đêm dày xéo con, chỉ mong được thừ tha một lần. Dáng cha giờ đây đã khuất xa còn chăng là ký ức nhạt nhoà. Ước mong một ngày trời nắng hồng, tuổi thơ về với bóng hình cha. Karik: Tuổi thơ, con vẫn thường trách Cha, vì không cho con được những thứ giống người ta. Từ miếng ăn tới quần áo mọi thứ đều thua xa. Bởi ngoài chiếc xích lô, Cha chẳng có gì đó. Đến một ngày không còn Cha, con mới nhận ra, bao năm qua Cha vì con hy sinh, đau buồn cách mấy nhưng Cha vẫn lặng thing. Đơn giản Cha muốn gánh mọi thứ một mình. Con đã sai! Con không thể làm lại vì dáng Cha đã khuất xa mãi mãi. Dù nước mắt có lăn dài con biết vẫn chẳng thể quay về những ngày tháng khi Cha còn tồn tại. Thèm khát gọi tiếng Cha như những ngày xưa. Nhưng biết phải làm sao khi Cha không còn nữa. Cứ thế hằng đêm con lại nhớ về Cha. Một mình ôm trọn những ký ức nhạt nhòa. V.A: Ngày con bé xíu cha thường cõng con, những lo toan đè lên đôi vai gầy. Rồi con vững bước cha luôn dõi theo, những suy tư đè lên đôi chân trần. Mãi mê học đòi cùng bao người mà con nào biết cha hao gầy. Lánh xa người cha già cơ hàn vì lo sợ chúng bạn cười chê. Ngày mưa gió rét cha về túi không, những âu lo hằn sâu ánh mắt buồn. Nhà còn bát cháo, cha nhìn rồi bảo con: "Hãy ăn đi, Cha đã no rồi!" "Dáng cha........về với bóng hình cha"
Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012
Hạnh phúc là gì em biết không?
Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012
4 đặc điểm của phái nữ khiến các chàng mê mệt
Những tập lệnh Run thông dụng cho máy tính
Khi bạn quên đường dẫn đến một chương trình cần mở, thì lúc này hộp thoại Run với những tập lệnh thông dụng dưới đây sẽ giúp bạn: appwizcpl : Chạy chương trìnhAdd/Remove Programs Calc : Chạy chương trình máy tính điện tử cfgwiz32 : Cấu hình ISDN Charmap : Mở bảng ký tự đặc biệt Chkdisk : Sửa chữa những tập tin bị hỏng Cleanmgr : Chạy chương trình dọn dẹp ổ đĩa (Disk Cleanup) Clipbrd : Mở cửa sổ Clipboard Viewer Control : Hiển thị Control Panel Cmd : Mở cửa sổ Window Command control mouse : Sử dụng để điều chỉnh đặc tính của chuột dcomcnfg : Chạy ứng dụng Component Services Debug : Khởi động chương trình ngôn ngữ lập trình Assembly Defrag : Chạy chương trình chống phân mảnh ổ đĩa cứng Drwatson : Tìm kiếm những chương trình bị lỗi Dxdiag : Khởi động tiện ích chuẩn đoán DirectX Explorer : Mở trình duyệt tập tin Windows Explorer Fontview : Xem font chữ đồ hoạ fsmgmtmsc : Sử dụng để mở những thư mục chia sẻ (Shared Folder) firewallcpl : Sử dụng để đặt cấu hình cho tường lửa của Windows ftp : Mở chương trình FTP hdwwizcpl : Sử dụng để chạy chương trình Add Hardware Ipconfig : Hiển thị cấu hình IP của tất cả các card mạng Logoff : Sử dụng để Logoff máy vi tính Mmc : Khởi động chương trìnhMicrosoft Management Console Msconfig : Cấu hình để chỉnh sửa tập tin khởi động Mstsc : Sử dụng để truy cập Remote desktop Mrc : Khởi động tiện ích xoá bỏ những phần mềm gây hại msinfo32 : Mở tiện ích xem thông tin hệ thống của máy vitính Nbtstat : Hiển thị các kết nối hiện tại đang sử dụng NetBIOSthông qua giao thức TCP/IP Netstat : Hiển thị tất cả nhữngkích hoạt kết nối mạng Nslookup : Quay lại máy chủ DNS cục bộ Osk : Sử dụng để truy cập bàn phím ảo trên màn hình perfmonmsc : Sử dụng để cấu hình sự thực thi của máy vi tính Ping : Gửi dữ liệu tới host/IP powercfgcpl : Sử dụng để cấu hình cho tuỳ chọn nguồn cấp năng lượng (điện) regedit : Chỉnh sửa Registry Regwiz : Đăng ký sfc /scannow : Kiểm tra tập tin hệ thống sndrec32 : Mở chương trình ghi âm Shutdown : Sử dụng để tắt máy vi tính Spider : Sử dụng để mở trò chơi Spider Solitare sfc/scannow : Sử dụng để khởi động tiện ích kiểm tra tập tin hệ thống sndvol32 : Mở bảng điều chỉnh âm lượng sysedit : Chỉnh sửa tập tin khởiđộng taskmgr : Mở bảng chương trình quản lý tác vụ telephoncpl : Sử dụng để cấu hình những tuỳ chọn của Modem telnet : Chạy chương trình Telnet Winchat : Sử dụng để chat vớiMicrosoft Wmplayer : Sử dụng để chạy chương trình Windows Media Player Wab : Sử dụng để mở cửa sổ Address Book winWord : Sử dụng để mở chương trình Microsoft Word Winipcfg : Hiển thị cấu hình IP Winver : Sử dụng để kiểm tra phiên bản của HĐH đang sử dụng Wupdmgr : Liên kết tới website cập nhật của Microsoft Write : Sử dụng để mở WordPad
Anh yêu em khác mọi người
Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012
Dấu hiệu bạn đang yêu si mê một anh chàng
Tác hại của việc thức khuya
Tác hại của việc thức khuya (thần kinh mệt mỏi do không thích nghi với việc không tôn trọng đồng hồ sinh học): 1. Giảm trí nhớ. 2. Khó tập trung chú ý vào công việc.. 3. Ù tai, chóng mặt, mắt mờ. 4. Nóng nảy, cáu bẳn !Dù có chú ý để tránh nổi nóng thì cũng vô ích, tới lúc nóng là không kiềm chế nổi. 5. Đau mỏi cơ, có thể thỉnh thoảng bị chuột rút. 6. Trung khu thần kinh uể oải thì thần kinh vị giác cũng trì trệ, dẫn tới ăn uống không ngon miệng. 7. Da mặt nhợt nhạt, thiếu sinh khí, nhiều dầu, đôi khi sần sùi và nổi mụn, dưới mắt có quầng thâm. 8. Khô mắt, mỏi mắt, và nếu mắt phải làm việc khuya trong điều kiện thiếu ánh sáng thì dễ bị giảm thị lực. 9. Thức khuya hay ngủ ít có thể dẫn tớinguy cơ sụt cân theo chiều hướng tiêu cực, có thể gây thêm các tác dụng khác là nguy cơ mắc bệnh tiểu đường, tăng huyết áp... 10. Theo đồng hồ sinh học thì: - Trạng thái ngủ từ 0 đến 1 giờ sáng khiến cơ thể được nghỉ ngơi thực sự, giúp tinh thần sảng khoái, dung nhan tươi tắn khi tỉnh dậy. Nên ngủ trước đótầm 1 hoặc 2 tiếng, để vào tầm thời gian nói trên thì đã chìm vào giấc ngủ sâu. - Từ 1h tới 5h sáng là lúc cơ thể tiết ra các chất tái sinh và nâng cao hệ miễndịch. Thức khuya thì rút ngắn hoặc thậm chí làm cơ thể bỏ qua giai đoạn này, lâu dần sẽ suy sụp thấy rõ. Trong các giai đoạn ngủ sâu thì cơ thể tiết nhiều hooc môn để cân bằng và nâng cao sức đề kháng, mà thức khuya thì khiến hoạt động ấy xảy ra chậm và ít hơn. Tóm lại: không tôn trọng đồng hồ sinh học thì sẽ làm cơ thể mất cân bằng, ảnh hưởng nhiều tới sức khỏe.Học hànhsẽ giảm sút trí nhớ,mặt+ mắt sẽ xấu đi!
Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012
Tự Đời - Kaisoul - Rap hay
Anh sẽ khóc…1 lần nữa…để k thể nhìn e ra đi… Mắt ướt nhòe đi sự thật rằng a đã mặc e rời xa vì… A k đủ sức giữ lấy e…đừng hỏi vì sao k níu lại… Giới hạn cũng chỉ là thế…chấp nhận vậy thôi mình chia tay… K còn nhìn nhau,k còn mỉm cười…h mỗi n là 1 hướng K còn đưa đón,k còn tâm sự…e đi tìm lấy n e thương… A k phải n đó…a k còn là n đó… Thời gian đã trả lời tất cả và kết quả này chính điều a lo… A k hối hận vì a đã yêu bằng tất cả trái tim… A k hối hận vì có chăng cũng vẫn là điều cần trải nghiệm A chỉ tiếc…tiếc rằng a đã để vụt mất n a yêu… A chỉ tiếc…tiếc 1 điều rằng a k thể làm e hiểu Cuộc sống là vòng xoay…kon người lạc vào đó… Để tìm đc nhau là rất khó,mặc sóng gió,phải cố mà vượt wa Có lẽ e sẽ quên…quên nhanh hơn là bản thân e nghĩ… Và chắc a sẽ nhớ…nhớ nhiều hơn là lời a ghi ở đây… Nhưng trên bầu trời đó…mãi luôn tồn tại…1 vị trí từng dành cho 2 ta Và trong kí ức này mãi tồn tại điều j đó về kỉ niệm đã bay xa
Chiếc Khăn Len Của Mẹ
Hôm nay khi tôi thức giấc, một món quà mà anh nhân viên bưu điện mang đến cho tôi và tôi kí nhận nó. Là gì nhỉ - tôi thầm hỏi vậy. Tôi nhìn thấy dòng chữ quen thuộc bên ngoài, nó nhẹ nhàng lưu loát và thân thương đến lạ kì “gửi con trai yêu Nguyễn Tiến Tùng”, món quà của mẹ rồi! Tôi vui sướng và hồ hởi như một đứa trẻ khi được cho quà, tôi nhẹ nhàng mở từng lớp giấy bọc bên ngoài chiếc hộp, tôi cẩn thận nâng niu như sợ làm vỡ… tôi mở hộp ra và món quà mẹ dành cho tôi là chiếc khăn len màu xanh thẫm.
Tôi hạnh phúc và vui quá chừng, tôi ước gì có mẹ ở đây để được ôm mẹ vào lòng và nói cảm ơn mẹ nhiều lắm. Bên trong mẹ có viết một tờ giấy nhỏ: “con trai yêu à, dù mẹ biết rằng tết năm nay con không thể về bên mẹ, nỗi chờ mong của mẹ dài thêm nhưng mẹ thông cảm và hiểu con à, con người lính là phải trải qua những nỗi buồn và gian khó mới thành con ạ, mẹ tin con trai sẽ cố gắng để hoàn thành nhiệm vụ, và mẹ biết ở ngoài đó rất lạnh, mẹ gửi cho con chiếc khăn này để cho con ấm lòng như mẹ đang bên con, mẹ yêu!”
Mẹ ơi… Mẹ! Tôi gọi trong nỗi miên man khi đọc những dòng thư mẹ viết, tay tôi cầm chiếc khăn mà như thấy hình ảnh của mẹ, mẹ đã dành bao nhiêu thời gian để đan cho con chiếc khăn này khi mẹ đã già? Mẹ có để kim đâm vào tay khi mắt mẹ không nhìn rõ để đan khăn cho con không hả mẹ? Tôi ôm chiếc khăn vào lồng ngực mà sao đôi mắt tôi cay cay, tôi thấy sự hiện diện tình thương mẹ dành cho tôi, cả những nối ân cần như khi tôi ốm nữa… bỗng nhiên bao kí ức về mẹ lại ùa về và tôi lại nhớ…!
Ngày đầu tiên tôi rời xa gia đình để đi ra miền Bắc học tập, đêm hôm trước khi tôi đi mẹ lo lắng mà giấc ngủ mẹ chập chờn, mẹ loay hoai xếp lại từng cái quần chiếc áo cho tôi, lo những thứ để khi tôi đi xa nhà, và vật cuối cùng mẹ đưa tôi cũng là một chiếc khăn len màu xám, mẹ bảo: “ở ngoài Bắc mẹ nghe mùa đông lạnh lắm nên con mang theo chiếc khăn này cho ấm con nhé”… và hôm nay, khi tết này tôi không thể về môi trầu giúp mẹ, tôi không thể về bên mẹ cũng vào mùa đông tôi lại nhận được chiếc khăn len của mẹ.
Chiếc khăn năm xưa tôi vẫn còn giữ, nó sờn cũ bao nhiêu thì lại thắm tình mẹ dành cho cho tôi bấy nhiêu, rồi chiếc khăn hôm nay của mẹ lại tiếp thêm tình yêu thương dành cho tôi, cho tôi nghị lực của một người lính, cho tôi nguồn động viên để làm tròn nhiệm vụ của mình. Có lẽ tấm lòng người mẹ nào dành cho con cũng dạt dào và tràn đầy như vậy, thật rộng lớn và bao la, và mẹ tôi cũng như thế, dù mẹ là một người nông dân chấc phát chân lấm tay bùn.
Mẹ không nổi bật cao sang nhưng chưa bao giờ tình yêu mẹ dành cho tôi thua kém bất kì người mẹ nào trên cuộc đời này hết. Có một người bạn bảo tôi rằng: “giá như mẹ tôi làm lớn thì tốt”… Riêng tôi, tôi chưa bao giờ mong mẹ là người nào khác, tôi chỉ cần một người mẹ như bây giờ là đủ với cuộc đời tôi rồi, tôi hãnh diện và tự hào về mẹ, một người mẹ thật chân chất giản dị và hiền hòa!
Giữa mùa đông lạnh và cái tết nơi xứ người này, chiếc khăn của mẹ sẽ ở bên tôi, tôi sẽ gìn giữ nó như chính hình ảnh mẹ trong trái tim mình. Cảm ơn mẹ đã dành cho con, và con biết chiếc khăn này sẽ theo con đến suốt cuộc đời mình cũng giống như mẹ đang dõi từng bước con đi.
Tôi cầm chiếc khăn quàng lên cổ, nó ấm áp và bình an như vòng tay của mẹ…!
Chiếc Khăn Len Sau Mùa Đông
Có những điều bất ngờ lại ngọt ngào, hạnh phúc. Có những hạnh phúc đôi khi đến nhẹ nhàng lại rất ấm áp bình yên, dù chỉ còn là kỷ niệm, nhưng vẫn cho phép người ta hy vọng về những điều kỳ diệu đang chờ đợi phía trước ...........
Tôi thường khởi đầu ngày mới của mình với bản nhạc nhẹ nhàng vui tươi The lazy song của Bruno Mars và nở một nụ cười, hy vọng ngày mới bình an nhưng cũng đầy thú vị sẽ đến với mình.
Mọi chuyện trở nên tốt đẹp hơn khi tôi nhận làm bartender ở một quán cafe gần nhà. Công việc khá hấp dẫn lại nhẹ nhàng, thù lao cũng ổn, ngày nào cũng được gặp các bạn trẻ xinh tươi và được nghe nhạc miễn phí .Tôi biết Ken cũng từ đó. Ken là một khách quen của quán và cũng là bạn thân của ông chủ tôi. Quán nhỏ, nằm trong một con hẻm phố và ít xe cộ qua lại. Có lẽ vậy mà những ai đến với quán đều cảm nhận được không khí yên bình ở đây. Các bạn trẻ thường đến để góp vui, tổ chức sinh nhật, họp mặt bạn bè hoặc thậm chí là chia tay một ai đó, nhân viên quán hay chơi những bản nhạc bất hủ của Jonh Lennon. Có lần tôi thấy Ken độc tấu bản ballad mượt mà Sad angel từ chính cây guitar của anh .Tuy chỉ mới qua Việt Nam được hai tháng nhưng Ken đã để lại khá nhiều ấn tượng không chỉ tôi mà với tất cả mọi người. Ken thân thiện, dễ gần, tính cách lại vui vẻ, anh chỉ có một style duy nhất quần bò và áo sơ mi. Những ngày cuối thu, không khí se lạnh, Ken thường đến quán với chiếc khăn choàng cổ, nụ cười rạng rỡ. Có vẻ như mùa thu đang hiện lên từ trang phục của anh. Điều đó càng làm tôi phải chú ý tới, Ken là người ngoại quốc nhưng anh lại giản dị như người Việt Nam. Karmaine Jun Relucen là tên đầy đủ của Ken, thật khó nhớ và khó gọi. Ken là tên gọi thân mật khi lần đầu tiên tôi gặp anh. Đó là ghép từ chữ cái đầu và hai chữ cuối cùng trong tên. Khi nghe tôi gọi như vậy Ken tỏ ra hứng thú và còn bảo là rất thích cái tên này. Một DJ nổi tiếng mà đôi lúc Ken cũng giống như trẻ con, sự chân thành thật thà của anh đã khiến tôi không thể từ chối khi anh ngỏ lời muốn làm bạn.
Dù gặp nhau gần như hằng ngày ở quán cafe nhưng tôi và Ken chưa có lần nào ngồi nói chuyện tử tế với nhau. Anh là người bận rộn và tôi cũng thế. Khi tôi đến quán tìm tòi những công thức pha chế mới thì đã thấy anh ngồi một mình trầm ngâm suy nghĩ. Khi tôi nói chuyện với khách hàng thì anh lại bù đầu với những bản nhạc, những playlist cho một buổi biểu diễn. Với tôi, giao tiếp với bạn bè qua Yahoo và Facebook là chủ yếu. Như thế cũng khá thú vị, chúng tôi có thể nói với nhau đủ thứ chuyện lớn bé, những câu chuyện vụn vặt không đầu không cuối được góp nhặt từ cuộc sống này. Và Ken là một người bạn chat tuyệt vời, anh vui tính, có cách nói chuyện hóm hỉnh, đặc biệt là sử dụng tiếng Việt rất nhuần nhuyễn. Dần dần tôi có thói quen online vào 11h tối sau khi trở về từ quán cafe, một icon cười rạng rỡ và nghe những câu chuyện kể mãi không hết của Ken, tôi cũng chẳng thể nhớ nổi đó là những chuyện gì.
Mấy hôm nay tiết trời thật âm u, những tia sáng ấm áp ngọt lành mỗi sớm mai đã thôi không còn nhảy nhót bên hiên nhà nữa. Phố thu mình trong rét buốt. Và lá bắt đầu rơi. Nhẹ nhàng và bất chợt. Lá bàng, lá bằng lăng, lá xà cừ, lá phượng ........... sắc màu của lá, cứ tưởng như ai đó đang thắp lửa dưới nền trời. Những buổi chiều đi làm về, tôi và Ken lại có dịp lang thang qua những con phố nhỏ, dài hun hút, tiếng lạo xạo của lá khô vang lên trong chiều tĩnh mịch chợt làm lòng dịu lại bình yên đến lạ kỳ. Ken kể nhiều về cuộc sống của anh cho tôi nghe, phần lớn là những thói quen từ khi qua Việt Nam. Ken rất thích những con phố nhỏ của Hà Nội, đặc biệt là con phố nối liền từ nhà tôi đến quán cafe. Mọi thứ vẫn quen thuộc nhưng thói quen được lặp lại qua từng tháng từng mùa trong năm vẫn khiến mình thấy thú vị và ấm áp hơn. Buổi tối, tôi về nhà khá muộn. Nhìn đồng hồ đã hơn 10h. Công việc bận rộn của một ngày làm tôi không thể nhấc đôi chân đi đâu được .Tôi mở điện thoại, tin nhắn của Ken "em ổn chứ". Tôi cố gắng reply cho Ken "em không sao, ngày hôm nay em hơi mệt và đói nữa". Tôi mím môi rồi tự cười một mình, sao lại nói với Ken chuyện này chứ. Nhưng ngay lập tức Ken trả lời tôi bằng tiếng Việt. "Cả tối nay anh tự làm bánh khoai nướng theo hướng dẫn trong sách, vừa hoàn thành xong cách đây 30 phút. Anh nghĩ là nó khá ngon. Để anh mang đến cho em ngay bây giờ".Tôi nhìn đồng hồ "ngay bây giờ". Sao Ken lại tốt với tôi thế nhỉ. Làm sao mà từ chối việc để một anh chàng ngoại quốc đi trong tiết trời giá rét của Hà Nội lúc 11h đêm, để mang đồ ăn đến cho một người bạn bình thường. Chắc là Ken chỉ nói thế thôi .Tôi nhấp ngụm cacao nóng và bắt đầu công việc của mình. Nhưng chỉ được 5 phút, Ken đang đứng trước cửa nhà tôi, một tay lái xe tay kia giữ lấy hộp bánh. Anh đến nhanh hơn tôi tưởng, không hiểu tôi cười thật tươi để chào anh hay rớm nước mắt vì xúc động nữa. Anh bảo lạnh quá nhưng không muốn để tôi đói .Tôi ngước nhìn Ken, khuôn mặt đỏ ửng, mũi sụt sùi, cổ quấn cái khăn bông dày cộm và lắng nghe giọng Việt Nam ngọt ngào của anh. Ken lúng túng áp hai bàn tay vào nhau vì lạnh và tôi quên mất phải mời anh vào nhà uống một cái gì đấy nóng cho đỡ lạnh. Ken quay xe ra về khi đã dặn tôi đừng để bánh nguội, tôi vẫn đang mơ màng hạnh phúc và nói lí nhí cảm ơn anh.
Chiều nay không có giờ làm .Tôi đến quán cafe quen thuộc trên đường về nhà để thư giãn. Đó là một quán cafe nhỏ, trên một căn gác trông ra Hồ Tây .Trời mùa đông, sương trắng giăng phủ khắp mặt hồ lạnh lẽo. Gió luồn qua khung cửa sổ làm bàn tay tôi tê tái. Bất giác tôi nghĩ đến Ken. Chẳng biết giờ này anh đang làm gì. Có lẽ Ken ở đâu đó chơi nhạc. Quàng khăn thật ấm, tôi định ra về. Nhưng vừa ngước mắt lên, là Ken. Môi tôi run run và sững sờ không nói nên lời .Thật sự tôi đã có ý định hẹn anh một ngày gần nhất để cảm ơn hộp bánh bữa tối hôm đó của anh. Lần không hẹn mà gặp này khiến tôi bất ngờ. Anh mỉm cười và rủ tôi đến một nơi .Tôi cũng nở một nụ cười với anh, hy vọng những lần gặp sau thật vui vẻ như thế này. Ken dẫn tôi đến làng SOS là trung tâm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi khuyết tật. Các em nhỏ chào đón chúng tôi nhiệt tình thân thiết hết mức. Sự rụt rè lo âu thoáng chốc đã bay biến. Những nụ cười hồn nhiên, những ánh mắt thơ ngây, những câu hỏi ngộ nghĩnh dễ thương khiến tôi thấy ấm áp và hạnh phúc .Tôi chẳng nhớ mình đã làm gì trong buổi chiều thứ 7 đó nhưng Ken thì cứ như chú sóc nâu chạy lăng xăng hết chỗ này đến chỗ khác bày trò cực vui. Anh cười, vẫn nụ cười nhẹ nhàng như mỗi lần tôi gặp anh ở quán cafe. Rất gần gũi và ấm áp.
- em có vui không ! - Ken ngồi bệt xuống bên cạnh tôi.
- cảm ơn anh, em vui lắm.
Chỉ ngày hôm nay thôi, tôi mới thấy mình được sống thật với chính mình, với những xúc cảm trong trẻo hồn nhiên. Cuộc sống sẽ có ý nghĩa biết bao nếu tình yêu thương được chia sẻ. "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".Tôi nhớ mình đã từng đọc câu nói này trong cuốn sách "Understanding The Heart" . Nhìn bé Su cười, bé Cà rốt chạy nhảy tung tăng mà tôi cảm giác như chính mình đang sống lại tuổi thơ ngày xưa, dường như đó là điều đẹp nhất mà tôi được chứng kiến. Ước sao cho nụ cười sẽ nở trên môi của các em mỗi ngày. Để một ngày mới các em được yêu thương nhiều hơn và cười nhiều hơn.
Công việc part-time của tôi vẫn ổn. Ken vẫn đến quán thường xuyên, tối nay anh ngỏ ý mời tôi về nhà. Phòng anh đơn giản, khá ngăn nắp, treo rất nhiều chuông gió, nó cho tôi cảm giác mát mẻ và thanh bình. Anh mời tôi một cốc cafe khi tôi đang ngắm nhìn khung cảnh thành phố về đêm. Ken làm tôi bất ngờ với câu chuyện anh đang kể. Anh nói mình vừa tìm được mẹ cách đây mấy tháng trước. Đó quả thật là niềm hạnh phúc .Tôi nhìn vào mắt Ken.
- có bao giờ anh giận mẹ anh không vì bà đã bỏ đi quá lâu.
Ken cười, vẫn là nụ cười thân thiện ấy.
- không biết em có nghe câu này chưa. "Thế gian này điều quý giá nhất không phải là thứ không có được, cũng không phải những gì đã mất đi mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ". Hãy yêu thương nhiều hơn vì cuộc sống ngắn hơn em tưởng đó.
Những lời Ken nói thật sự làm tôi xúc động .Trái tim đôi khi cần một tình yêu thương kỳ diệu để nhận ra nhịp đập của mình. Ken với tay lấy cây guitar độc tấu bản Sad angel tặng tôi. Anh luôn làm tôi bất ngờ, không bằng việc này thì bằng việc khác. Nói lời cảm ơn với Ken thôi thật sự là không đủ. Ken ôm tôi vào lòng, tôi thấy mình lọt thỏm trong vòng tay anh, bình yên và vững chãi. Nhắm mắt để cho mọi thứ im lặng .Tôi mơ hồ nghe anh nói về một chuyến đi, một sự bắt buộc, một điều phải làm nào đó .......... nhưng tôi nghe không rõ lắm. Buổi tối thật ngọt ngào và ấm áp.
Hai ngày sau kỳ thi tốt nghiệp, Ken nhắn tin bảo tôi đến làng SOS. Bé Su và bé My cứ đi theo sau tôi thật đáng yêu. Ngồi xuống gốc cây bé Su dúi vào tay tôi một cái hộp màu xanh.
- chị Thuỳ Châu ơi, anh Ken nhờ em đưa cho chị cái này.
Tôi sững người, chắc hẳn anh đang muốn dành một điều gì đó cho tôi .Tôi mở hộp, một chiếc khăn len màu hồng và lá thư Ken viết bằng tiếng Việt ."Tặng em. Quà do chính tay anh đan đó. Không được đẹp lắm, hy vọng là em sẽ vui. Anh xin lỗi, rất xin lỗi nhưng anh không đủ can đảm để nói lời tạm biệt em. Đừng giận anh nha. Anh sẽ trở lại Việt Nam vào một ngày nào đó".Tôi ngỡ ngàng, dù có hơi buồn một chút nhưng tôi không giận Ken vì điều gì cả. Mong là ở một nơi xa xôi anh vẫn bình yên, hạnh phúc.
Giá như lúc này có Ken ở đây chắc là anh sẽ cùng tôi lang thang đâu đó, để cảm thấy khoan khoái nhẹ nhàng, để giấu tiếng cười vào âm thanh xào xạc của lá và để rót đầy những ngọt ngào của mùa đông đang qua. Cuộc sống là một món quà kỳ diệu khi chúng ta biết trân trọng từng khoảnh khắc của nó ...........
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
Nỗi Đau Vô Vọng - Asa (lyric)
Nỗi Đau Vô Vọng - Asa Mel1: Đưa e qua giấc mơ, rồi chìm vào sâu sương đêm xóa mờ Màn khói trắng tan theo giấc mơ một mình a…. Đừng buồn e nh...
-
Nằm trong chương trình hoạt động bên lề cuộc thi Hoa khôi Thể Thao 2012 , sáng ngày 26/7, 35 thí sinh đã cùng nhau trồng cây xanh tại chân g...
-
Anh đã sẵn sàng buông tay em ra... Thực sự phải buông thôi bởi vì anh đã mệt nhoài, bước chân anh nặng trĩu, cánh tay đã mỏi nhừ, theo những...
-
Nếu một ngày bỗng dưng em muốn khóc... Nếu một ngày bỗng dưng em không thích ăn kem, cho dù đó là món ruột của em, thì hãy đến cạnh anh. Anh...



